Do you miss me? I really want to know…
Really want …
je sais que je t’ai fait mal mais j’ai mal aussi
j’ai dû tourner le dos a l’homme que j’aime
Do you miss me? I really want to know…
Really want …
je sais que je t’ai fait mal mais j’ai mal aussi
j’ai dû tourner le dos a l’homme que j’aime
Lâu lâu coi lại trong phần Documents, thấy những tập tin được đặt tên là “lảm nhảm”, “lẩn thẩn”, “viết xàm”, …v….v.. Biết đó là một phần ký ức nào đó bị bỏ quên.
Lâu lâu coi lại hình trong Pictures, thấy một số tấm từ hồi xưa lơ xưa lắc. Mà nhiều nhất là những tấm thời đại học, đơn giản vì lúc đó đã có máy kỹ thuật số. Thấy một số nụ cười đã bị bỏ quên. After all, they were not all pains. Thanks for all those moments. Yêu các nhỏ quá. Nhớ các nhỏ quá. Nhớ cả những chuyện hồi xưa mình thấy chả có gì để nhớ. Ờ, mình thay đổi nhiều rồi. Chắc xinh đẹp ra (
) – cấm ói ), dĩ nhiên đổi bằng một số cái giá khác. Khi con người già đi, thì sẽ quyến rũ ra, có thể quyến rũ từ những mất mát đã trải nghiệm. Mà 5 năm sau mình nhìn lại lần nữa thì có lẽ sẽ thấy mình bây giờ còn ngây thơ chán.
Lâu lâu coi hoạt hình. Coi Up. Nhận ra con người có thể khóc vì những chuyện quá hạnh phúc.Nhận ra ngay cả khi hạnh phúc hoàn toàn cũng nên chừa lại một cái gì đó khiếm khuyết. Ví dụ như một giấc mơ chưa hoàn thành, một công việc chưa xong. Vì chính cái phần chưa thành đó sẽ giúp người ta sống tiếp, phấn đấu tiếp và có những giấc mơ khác tiếp. Cũng nhận ra cách phải từ bỏ quá khứ như thế nào. Dành lại trong tim một chỗ nhỏ là được, khư khư kỷ niệm sẽ làm con người ta không rũ bỏ được gánh nặng. Nếu nhẹ nhàng hơn, sẽ tìm được nhiều chân trời mới hơn.
Lâu lâu nhớ về những cuốn sách mà mình đã mua. Đơn thuần chỉ vì một câu nào đó trong sách.
VD như “Những đứa con của tự do”. “Mỗi người chúng ta đều là người ngoài của một ai đó”. Thấy nó hay, nhưng không hiểu. Nên phải mua về đọc cho hiểu. rốt cuộc bây giờ vẫn chưa hiểu. Vì vẫn chưa đọc.
VD như “Xin cạch đàn ông”. Đại ý “Nếu không phải vì vấn đề sinh lý, tôi nghĩ phụ nữ nên sống chung với nhau, vì chỉ có phụ nữ mới thấu hiểu được nhau”. Vậy còn đàn ông, chắc cũng nên sống chung với nhau chứ? Không ổn đâu
)
VD như “Bố đã từng yêu”. “Sau bao nhiêu lâu thì người ta có thể quên được mùi hương của người đã yêu mình? Và khi nào thì đến lượt mình, người ta sẽ hết yêu?Ước gì người ta chìa cho tôi chiếc đồng hồ cát”. Đọc nguyên cuốn và thấy lơ mơ về sự thay đổi. Rốt cuộc tốt hơn là con người không nên thay đổi. Nếu đã thay đổi thì cả hai người đều nên thay đổi. Đáng buồn nếu chỉ có một người thay đổi thôi. Vậy người còn lại nên buông hay nên giữ?
Mình nghĩ buông đi.
Ờ, linh tinh thấy có nhiều thứ muốn viết quá. Một chút nữa về Up, một chút nữa về “Bố đã từng yêu”, một chút về “Tiệm hoa không có hoa hồng”…
Rồi còn edit sub cái Kisaragi…
Rồi còn tiếp cái fic nhảm xàm tự nhiên nghĩ ra. ….
Trời, toàn chuyện xa xỉ để làm.
—–
Lâu lâu lại ra quai của Bordeaux đá nước ở Miroir d’eau, nhìn người ta khiêu vũ bên bờ sông, ngồi trong một luồng gió thổi thấy chiều tà mặt trời dần lặn. Cảm thấy hạnh phúc và may mắn vì có thể tận hưởng tất cả những thứ đó.
Cả những ngày hôm qua và những ngày hôm nay.
Carpe diem (Ngày mai thì chưa biết, tại còn nhiều bài chưa học quá)


Tại vì lẽ ra chúng ta có thể cùng nhau làm nhiều việc nữa, có phải không?
Như là…
Cùng nhau bước trên đường … Cùng nhau trưởng thành … Cùng nhau đi hết những chặng đường muốn đi
Hoặc chỉ đơn giản cùng ướt dưới một cơn mưa … để cùng nắm tay nhìn một lần về tương lai.
Vì muốn ở bên người từng phút … nên mới biết không thể nữa rồi. Khoảng cách xa nhất, không phải ở địa lý, cũng không phải ở con tim, mà ở tương lai của chúng ta.
Em yêu anh…
“Vậy tại sao con lại để mất người quan trọng với mình như vậy?”
“Mẹ ơi, con có thể kết hôn không?”
Vì đó sẽ là giấc mơ không thành, của anh, của em.
Khi em nhìn qua vai anh, thấy nắng không, hay chỉ thấy người. Đã nghĩ rằng đó là lúc hạnh phúc và bình yên nhất của mình.
Trong một ánh mắt … tạm biệt nhé… Em sẽ vẫn mơ giấc mơ đó, với một nụ cười dịu dàng nhất, mỗi lúc anh cần.
Tại sao không thích những con đường lớn đông vui, lại yêu những ngõ nhỏ phố xinh cây rợp bóng một mình?
Sao không muốn ngồi trong quán xá sáng rực với những ly tách cầu kỳ, lại thích mua một cây kem trong tiệm ở hẻm nhỏ, rồi hí hửng băng qua bên kia đường, ngồi vắt vẻo trên bậu cửa sổ một cửa hàng mà nhấm nháp.
Sao không thích tắm biển, lại leo lên, cười khúc khích đưa chân vào ngâm trong một cái bồn nước ở quảng trường.
Sao không muốn đông vui, mà chỉ cần vài ba đứa bạn nằm trên cỏ cùng cười.
Vì ích kỷ. Vì muốn có những thứ, những nơi, những ký ức chỉ thuộc về mình.
Sao em chẳng giống anh? Vì trái tim em rất nhỏ. Một lúc, một nơi, chỉ chứa được một người.
Ừ thì em chỉ là như thế. Nhưng có rất nhiều khi, em yêu sự ích kỷ và bướng bỉnh của mình.
….
Có những ngày, em mỉm cười, chỉ thấy trời xanh xanh, gió nhẹ nhẹ. Nơi này là của riêng em, nụ cười này là của riêng em, và có những hạnh phúc nho nhỏ chỉ mình em biết.
Ừ, em đang sống những ngày hạnh phúc. Và sẽ trân trọng.
Lúc ta còn nhỏ. Ba bảo trên đời không có ông già Noel. Nhưng ta đi ngủ một tối dậy vẫn len lén nhìn dưới gối xem có gì không.
Lúc ta còn nhỏ. Chái bếp nhỏ dưới nhà ban đêm là một nơi bí hiểm. Mẹ ta là một người vĩ đại, vì có thể xuống cái bếp tối om đó một mình. Ta tự hỏi có thật là khi lớn lên rồi ta sẽ không còn sợ tối nữa không.
Lúc ta còn nhỏ. Mỗi con đường đều kéo dài bất tận và ngoằn ngoèo khó tưởng. Có thật ta sẽ có ngày tự mình đi được không.
Lúc ta còn nhỏ. Ta không thể đọc được câu chuyện người bà chết đi để lại hai đứa cháu một mình. Không thể đọc lại lần 2. Mặc dù đã biết cuối cùng người bà cũng sống lại.
Và khi ta không còn nhỏ lắm. Có những lúc, ta đã mong những chuyện không hay chỉ là những giấc mơ. Chỉ cần ngủ một giấc thức dậy, mọi chuyện sẽ xong. Trở lại ban đầu. Trở lại êm đẹp. Như chưa từng tan.
Nhưng ta không tin hai chữ “giá như”. Bởi vì ta không tin nếu quay lại, chọn lựa lại, mọi việc sẽ khác đi. Ta chỉ biết, ngày hôm đó, nếu ta đã quyết định làm như vậy, có nghĩa là ta có lý do của mình. Và không thay đổi được nữa. Đã chọn, là chấp nhận.
Giờ ta không còn nhỏ.
Nên có thể ngồi lặng thinh tựa cửa bếp một mình.
Nên quen với bóng tối đến mức nghĩ bóng tối có thể bảo vệ mình.
Nhưng ta không còn nhỏ
… vẫn thích những ô cửa mở màu xanh.
Và mãi mãi, có lẽ vẫn thích như thế.
21/06/2009
Tin vắn từ Bordeaux
Thứ 6. Nhậu. 7 người 12 chai. Có một người ôm cái xô ngủ luôn.
Tối nay, nhậu tiếp. Bữa cuối trước “tuần lễ văn hóa”
Chịu hết nổi. Con chỉ có mơ ước nhỏ nhoi là qua “tuần lễ văn hóa”, nhà con vẫn còn nguyên vẹn không cháy hết.
Mọi người, bảo trọng nha.
—–
2 tháng trước,
Gà sau một hồi chat chit chịu hết nổi la lên: “Sếp khó thiệt đó, bó tay luôn”
2 tuần trước,
Bé Hà bảo: “Mày mà, chửi bao nhiêu lần rồi vẫn không lay chuyển gì được. Hết cách thiệt”
Hôm nay,
Trực bảo: “Bà là bệnh nan y còn khó chữa hơn HIV-AIDS’
Trắng bảo: “Tao thì bó tay lâu rồi”
Haha, I guess I’m too stubborn, huh?

Nếu là để giới thiệu một phim hay cho bạn bè xem, có lẽ tôi sẽ không chọn Koizora. Vì lẽ nó chỉ là một câu chuyện giữa hai đứa nhỏ 17 tuổi, yêu nhau, xa nhau. Cốt truyện đơn giản và dễ đoán. Tôi cũng không thích bi kịch cuối phim, vì nó “kịch” quá, “Hàn” quá (ừ, mặc dù nó là phim Nhật).
Nếu kiếm một phim xem để học hỏi, cũng đừng chọn Koizora. Có gì để học? Quan hệ tình dục sớm, ngay trong thư viện; có thai vị thành niên, một đứa con gái mà lại thuê người rape bạn gái mới của người yêu cũ… Toàn những thứ khó chấp nhận.
Nếu là người thực tế, cũng đừng xem. Vì xem rồi sẽ thấy nó sến súa, và tô hồng nhiều thứ quá. Ừ, mặc dù cái nền phía trên đó, như đã kể, là hết sức đen đúa. Cho đến bây giờ tôi vẫn không hiểu đôi khi làm sao phim Nhật (hoặc có thể là cả xã hội Nhật), lại dung hòa được những mâu thuẫn đến cùng cực như vậy.
Bản thân nam chính là một hình tượng mâu thuẫn. Có ngược ngạo không? Một gã ngổ ngáo đầu nhuộm trắng, sẵn sàng choảng nhau bể đầu máu chảy, đạp bàn đùng đùng giữa lớp, tỏ ra sành sỏi tình trường mà lại cười ngượng ngiụ chìa một đóa hoa nhỏ cúi gập người trước cô bạn gái “Chúng ta hãy cùng nuôi đứa bé nhé”. Có một ánh mắt rất dữ và một nụ cười rất hiền. Có một vẻ mặt rất xấc mà lại ngây thơ. Nếu hắn có thời gian để trưởng thành, hắn sẽ thành người như thế nào.
“Mối tình đầu của tôi cũng như sông. Những con sóng cứ xô về phía trước, cuốn theo tôi. Và chẳng biết từ lúc nào, tôi đã bị ngập trong đó”
Mặc dù bản thân chưa bao giờ nghĩ về sông với dáng vẻ phóng khoáng và nhiều bất trắc như thế, nhưng vẫn cho đó là một sự so sánh thú vị. Cảm giác ngập trong một thứ tình cảm, không thoát ra được, mà thật sự là không muốn thoát ra, cho dù sâu thẳm có một nỗi ám ảnh không biết cuối cùng sẽ chấm dứt ở đâu. Hiro đối với Mika, là một sức hút khó cưỡng. Trên những bờ cỏ xanh, trong những êm đềm, khi có thể chạm vào một người và nghĩ rằng có thể mãi mãi ở bên cạnh người đó, còn nỗi bất an nào tồn tại được…
Mika từng hỏi Hiro rằng “Mình có thể tin tưởng cậu không?”. Hiro đáp, chỉ có hai chữ “Dĩ nhiên”. “Hiro vẫn dễ dàng chiếm được trái tim tôi như thế”. Niềm tin dịu dàng như gió mát …rốt cuộc yêu là gì. Là trong một lúc hoảng loạn ôm chầm lấy người mà thấy mình bình an lại. Là những chiều thả gió trong tóc, ngồi ở yên sau choàng tay qua người, chưa cần biết con đường dẫn đến đâu. Là bật khóc khi thấy kẻ tưởng đã quên vẫn giữ trên tay kỷ niệm. Có ngốc không? Đã biết phải từ bỏ tất cả vẫn không nỡ buông tay một kỷ niệm cuối cùng.
“Tình yêu thứ hai của tôi cũng như biển, sâu, rộng, và bình yên”
Người ta thường bảo “Đàn ông không xấu phụ nữ không yêu”. Mà con gái, hẳn luôn muốn tìm một good boy, nhưng hầu hết lại bị hút về phía một bad boy. Lại nghịch lý nhỉ? Mika trong một đêm tuyết đứng giữa ngã ba đường, đã định chạy theo một người. Nhưng giữa kẻ ném trả một chiếc nhẫn và bảo “Từ giờ anh sẽ không lau nước mắt cho em nữa!” với người đã ngồi cùng mình cặm cụi dán từng tấm ảnh hàn gắn gia đình, có khó chọn lắm không? Lẽ ra ngày xưa người phải hỏi câu: “Có tin anh không?”, phải là Hiro mới đúng. Tay không nắm được nữa rồi, lời nói không tới. Kỷ niệm là thứ bị chối bỏ, chỉ cần không có ký ức ngày xưa, mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn, đúng không? Nếu đây là đời, không phải là phim, Mika, tối đó con đường chọn đúng đấy.
“Anh không thích là sông, anh muốn là bầu trời, để luôn luôn có thể tìm thấy em, nhìn theo em, và bảo vệ em”
“Trời xanh là Hiro cười. Trời mưa là Hiro khóc. Trời hoàng hôn là Hiro đỏ mặt. Trời đêm…là Hiro đang vòng tay ấm áp ôm lấy em”
Mika, ngốc lắm, có thể sống cả đời với một vòng tay như thế không?
Thôi thì cứ cho rằng mỗi người có một mối duyên riêng. Dù gặp gỡ, dù chia ly, dù vui vẻ, dù đau lòng, cứ nghĩ rằng ngày hôm đó, gặp đươc đã là tốt.
Ráng chiều qua một khung cửa. Cứ cho rằng người vẫn tồn tại đâu đó, dưới một dạng nào đó.
Cho đến tận cùng .. vẫn là yêu
[Xem phim này, chuyện đau lòng nhất là nhận ra, mình đã đến cái tuổi mà thấy trai đẹp cũng phải kêu bằng “em” mất rồi. Nhưng thật là thích quả tóc bạc của em Miura quá]

Đôi lúc cũng thèm có anh Akira nào mỉm cười ấm áp và hỏi một câu đơn giản như thế … ![]()
—–
Đã quyết định sau Y!360 này, sẽ không viết blog nào nữa.
Sẽ có một entry để tạm biệt sau. Blog này viết, khởi đầu vào một lúc chủ nhân của nó không được ổn lắm, khi bắt đầu không đối thoại được nữa với một người chắc là hơi hơi quan trọng. Bởi vì muốn nói mà không nói được, muốn kể mà không kể được nữa, nên mới sinh ra cái blog để xàm xí. Và rồi cái blog này càng đi lại càng xa, càng ngày càng nhiều friend, đến một lúc mình cũng hơi mệt với cái sự “public” của nó, cứ giống như là “bài hát cho anh, giờ đã hát cho mọi người” vậy.
Cho nên, sau cái blog này, sẽ không còn Kaze’s blog nào khác nữa. (Ờ mà từ đây đến ngày nó chính thức đóng cửa chắc cũng phải còn tranh thủ làm 2-3 bài nữa)
—–
Cuối cùng tranh thủ post bài thơ này ở đây. Đã xin phép được chôm mà không post lên thì uổng công xin phép. Rất tiếc không biết tên tác giả để điền vô.
Sao mỗi lần đọc bài này tui lại ngồi cười ra chiều tâm đắc
Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
mà là yêu người khác.
Anh sẽ nắm tay một người con gái khác
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác…
Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người khuất lối
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.
Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh…
Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.
Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa…
Em nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng,vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?
-St-
“Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác… “![]()
Nhưng tất cả cũng mới là “có thể” thôi, phải không em?

Tự nhiên đi vòng vòng blog bạn bè đọc lại một số entry cũ, thấy cái này
23/09/2006
Bạn T.Uyên nhập viện.
Bật Y!M lên, thấy Feed vẫn được cập nhật đều đặn.
Tự dưng có cảm giác là lạ. Nghĩ là, lúc nào mọi thứ cũng hối hả tiếp diễn, giả như có bị đứng lại, hay bị vấp gì đó, thì cũng mặc thôi.
Té ra là tui bị viêm ruột thừa vào khoảng thời gian đó. Tính ra thì lúc đó nhập học năm 5 cũng đâu đã lâu đâu ta. Kể ra cũng là lần đầu tiên biết tỉnh thuốc mê đau đến cỡ nào. Mặc dù mổ thứ 6 thứ 2 đã có thể vô labo mài cùi tiếp nhưng lúc đó đứa nào chọc mình cười giống như hành hạ mình. Cái năm đó mắc chứng gì mà bệnh liên miên, mấy tháng trước mổ ruột thừa, mấy tháng sau sốt xuất huyết.
Tui nhớ ra có một khoảng thời gian khó khăn đến mức nào. Và tui nhớ được một số chuyện, một số người đã làm cho tui.
Khi tui nằm xanh mặt trên giường thì đã có người nào qua ngồi cạnh giường tui ép uống cho bằng hết nguyên ca nước lớn cho đỡ rồi mới chịu về, mặc dù vừa ép vừa tranh thủ xỉa xói tui (như thường lệ)
Tui nhớ lúc tui khùng lên nửa đêm ngủ hết nổi bật máy tính ngồi khóc nức nở thì người nào đó đã nghe tui xả một tràng dài những câu mà tui cho là chua chát khủng khiếp nhất đời, nghe với vẻ chịu đựng rồi nói “tui thương bạn quá”.
Rồi tui đã nhờ một người rằng: hôm nay tui phải giải quyết một chuyện, tui nghĩ là sau khi làm chuyện đó xong tui sẽ rất buồn, có gì thì nhớ chờ dt của tui nhe. Người đó phải đi vòng vòng ngoài đường cả tiếng chờ tui, dù cuối cùng tui không gọi.
Kể ra tui cũng có lúc nhảm xàm ghê gớm. Nhờ một vài lúc nhảm xàm lại đi viết blog nên bây giờ nhờ vào ngày tháng biết được một số chuyện xảy ra lúc nào. Đang chờ coi bao giờ Y!360 sập, thổi phù hết bay biến hết. Còn nếu nó không sập, thì một ngày nào đó, tui biến mất trên đời thì feed vẫn sẽ được cập nhật. Hehe