Chợt nghĩ ra …
Có những hình ảnh chỉ có thể tận mắt nhìn thấy – để cảm nhận
Như pháo hoa rực rỡ giữa trời đêm đổ ập trên đầu mình. Không muốn cầm lấy máy ảnh, vì sợ máy ảnh sẽ làm mình vuột mất khoảnh khắc đắm chìm trong đó. Không gì ghi lại được.
Có những âm thanh chỉ có thể tự nghe – để nhớ
Một bài hát mộc với cây đàn ghi ta trong quán nhỏ. Bên cạnh những người bạn. Để một chiều mưa ở nơi rất xa nghe lại vẫn tưởng đang ủ mình trong những ánh đèn vàng ấm lim dim.
Có những mùi hương chỉ có thể nằm lại trong ký ức – để ám ảnh.
Mùi của nồi nước lá xông một ngày ốm nào đó thời nhỏ xíu. Hương của những cái ôm, những chiếc hôn vội. Hương từ những người mình thương yêu.
Một ngày muốn tẩy mình ra, khỏi tất cả hờn giận oán trách. Để lòng trong như nước … chỉ yêu không hận. Mà mình, vốn đã có hận gì đâu.
tự nhiên muốn nghe mùi hương của một cái ôm
muốn nghe mùi hương của một cái hôn vội
dễ thương và dịu dàng thật đó chị