Kaze's Blog

… Let the wind blow …

Chờ Tháng Hai 8, 2010

Chuyên mục: linhtinhbútký — Kaze @ 1:02 sáng


Ừ, em chờ.

Chờ một người tới gõ cửa – cổng mùa xuân.
Một người để mỗi lần quay lưng lại đưa mắt nhìn đều tìm thấy.
… Hoặc thi thoảng trên đường rộng bơ vơ bối rối quay lại tìm tay.

Chờ để uống chung một tách trà sáng,
để cười những buổi chiều
và chuyện trò mỗi buổi tối.

Chờ một cái vuốt tóc bảo ừ, rồi sẽ ổn
một cái ôm thật chặt
một ánh mắt để yêu.

Trong những sớm mai
Hãy nhớ rằng…
Em vẫn ở đâu đó
Chờ để được bước theo anh.

 

Up in the air Tháng Hai 2, 2010

Chuyên mục: Film — Kaze @ 11:17 chiều

Ví dụ như tui có một cái túi.

Tui cho vào đó ngày hôm qua, ngày hôm nay và một nửa ngày mai của tui. Chỉ cho một nửa vì ai đoán chắc được ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì. Tui sẽ phải vác cái túi đó đi. Đi chừng nửa đường thì mệt quá. Tui sẽ phải chọn vất đi một cái gì đó. Sẽ vất cái gì trước? Ngày hôm qua. Bởi vì ngày hôm qua làm nên tui của ngày hôm nay, nhưng không thể giúp tui sống tiếp được. Nếu tui phải đi nữa và vẫn còn thấy nặng, tui sẽ phải vất tiếp một cái gì đó. Tui đành phải chọn bỏ một nửa ngày mai. Bởi vì tui sẽ còn một nửa ngày mai khác để bỏ vào ở đâu đó. Tui không thể bỏ một nửa hiện tại để giữ một nửa ngày mai được. Ba rọi và  nửa mùa quá. rốt cuộc sẽ không có cái nào trọn vẹn được. Bởi vậy, tui sẽ chỉ giữ ngày hôm nay trong túi. Một ngày nào đó, tui sẽ đổ đầy bằng nửa ngày tương lai còn lại, và quên mất sức nặng của ngày hôm nay. Cho dù lúc đó lưng chắc đã bị còng.

—-

Thiệt ra là cũng không biết mình viết cái gì. Chắc tại hôm qua đi coi Up in the air về bị ảnh hưởng bởi triết lý cái balô trong đó. Tui vẫn còn nhớ một bài viết của tui lúc 20 tuổi, rằng con người ta có thể sống cô đơn và hạnh phúc không. Tui đã bảo rằng “Có thể”. Tui rất thích từ “có thể”, vì nó lúc nào cũng bao gồm hai nửa “có”, “không”. Tui bảo rằng “Tùy”. Tùy người, tùy thời điểm. Cũng giống như anh nhân vật chính trong đó. Từ bỏ mọi mối quan hệ phức tạp, tìm thấy yên ổn trong sự chênh vênh, niề vui trong hai chữ “tạm thời” và thấy nhà mình là những dặm đường xa.

Có những lúc tui đã nghĩ nếu không tui không còn ràng buộc với ai thì sao. Làm những gì mình muốn, đi bất cứ đâu mình thích, không phải lo lắng, không có gánh nặng thật sự, cuộc sống như vậy chẳng phải nhẹ nhõm và tự do lắm sao. Hành lý ít nhất và chuyến đi xa nhất. Nhưng tui biết mình sẽ không làm được. Vì tui còn cảm giác hẫng. Nghĩa là vẫn muốn có nơi nào đó để về, có ai đó để chờ và có người nào đó để mong nhớ. Một cách lâu dài và ám ảnh. Tui nghĩ anh vai chính thật thú vị. Vì đó là con người cô độc nhất, nhưng lại lúc nào cũng đối diện với những người vướng bận nhất. Giống như cái câu mỉa mai mà anh ấy trả lời chị mình: “Em lúc nào cũng một mình vậy”, “Không, xung quanh nhiều mình đấy chứ”… Anh ấy đối diện với giận dữ, sợ hãi, cay đắng, tuyệt vọng mỗi ngày,…  bằng sự bình thản và phớt đời. Có một đôi lúc nào đó, tôi đã nghĩ anh ta hiểu rất rõ thế nào là khao khát, ước mơ, nhưng lại mơ hồ về cái đích cuối cùng của ước mơ đó. Vì đằng sau những ước mơ của anh ta, là sự trống rỗng. Khi mục đích chỉ là mục đích chứ không có động cơ, đến lúc đạt tới, lại không hiểu rốt cuộc mình có để làm gì. Những lúc buồn dĩ nhiên con người cần được chia sẻ, nhưng lúc vui có lẽ còn cần hơn. Nếu một ngày làm việc thành công, trong lúc vui sướng vô cùng tay lại không biết phải nhấn số điện thoại nào để báo! Có nhạt nhẽo lắm không? Buồn không có người bên cạnh thì cuộc sống như toàn màu đen, nhưng vui mà ngồi một mình thì đời giống không có màu sắc gì quá. Có lẽ người ta có thể hạnh phúc trong cô đơn, nhưng không phải mãi mãi như vậy. Đôi lúc nào đó trong đời, chỉ ước rằng mình không phải một mình.

Những người cô đơn nhất, là những người đã từng biết “có đôi” là thế nào. Hoặc đơn giản hơn, có người thân là thế nào. Dẫu rằng đôi khi chỉ để gây lộn, chỉ để căm ghét, chỉ để hờn giận, …. Bởi vì một lúc nào đó, chỉ cần biết ta còn có mối liên hệ với một người nào đó trong đời.

Bởi vì Akira đã từng nói với Mizuki: “Chắc cậu bệnh rồi. Về đi. Sống với mọi người mới vui chứ”.

 

List những điều [ mình nghĩ ] nên làm để không buồn Tháng Một 21, 2010

Chuyên mục: Nothing — Kaze @ 2:41 chiều

1) Dừng dằn vặt mình vì những ngày hôm qua. Dừng những câu hỏi đại loại “Nếu như”, “Giá mà”, “Phải chi”, “Tại sao” …. Đời không phải dành cho những giả thiết. Cất những điều đẹp tươi xưa cũ vào tủ , từ bỏ những thứ không thực sự thuộc về mình.

2) Đi ngủ sớm. Vẫn có những buổi tối rất hiền hòa khi mình ngồi bên cửa sổ nghe hoa lài nở và nhắm mắt bình yên. Nhưng nhìn chung là không nên thức khuya. Sự trong trẻo của những buổi tối cũng như phép màu của bà tiên cho Lọ Lem, khó thể kéo qua mười hai giờ. Và nếu thức để gánh những trĩu nặng của ký ức hoặc mệt mỏi thì chi bằng nên ngủ sớm hơn để có thể gặp những sớm mai rất hồng bên ngoài khung cửa.

3) Tự thưởng cho mình một ly trà chanh mỗi khi buồn chán. Không biết cafein trong trà có tác dụng gì thật không. Nhưng ít ra khoảng thời gian đi cắm bình nước, lấy trà ra khỏi túi, bỏ túi vào bình trà, rót những làn hơi nóng ra ly cũng làm lạc hướng một mớ suy nghĩ không cần thiết của mình.

4)Đi tắm nước nóng. Khóc trong phòng tắm là đặc trưng của những anh chàng lãng mạn trong  phim xứ Hàn. Nhưng lâu lâu cũng có thể thử một chút. Khi bước ra phòng tắm, những giọt nước mắt cũng tựa hồ bốc hơi hoặc trôi xuống xuống cống cả rồi.

5) Ăn mặc đẹp. Trang điểm đẹp. Khoác một túi xách đẹp. Đi một đôi giày đẹp. Soi mình trong gương và cười một cái. Những rạng rỡ tươi đẹp nhất không phải nằm dưới ánh mặt trời mà nằm trong nụ cười những con người đang sống. Được thấy bản thân xinh đẹp thì sẽ vẫn thấy cuộc đời còn nhiều sức sống và tương lai khác.

6) Mua một vài thứ nhỏ nhỏ. Một cây bút chì? Một búp bê? Một hộp nhạc? Một cuộn giấy màu? Màu lọ sơn móng tay? Đừng quên tặng quà cho bản thân.

7) Đọc vài quyển sách nhỏ. Sách thiếu nhi chẳng hạn. Sách du lịch cũng được…. Chắc là trừ sách kinh tế chính trị ra thôi :) ) Còn những thứ để học, còn những nơi để đi, còn những điều để khám phá, thì không thể dễ dàng từ bỏ bản thân mình…

8)Giúp đỡ người khác. Đừng nghĩ là mình làm từ thiện là mình có ơn với người ta. Không chừng chính những người đó mới đang giúp mình. Sinh ra là nợ cuộc đời, phải nhìn cho rõ mình đã may mắn và được nhiều hơn người khác biết bao nhiêu.

Sống đơn giản hơn một chút, sẽ cảm nhận được hạnh phúc nhiều hơn một chút.

[Đang ngồi đếm coi mình làm được bao nhiêu thứ trong list rồi. Sẽ bổ sung khi nghĩ ra thêm] :D

 

Tada, kimi wo aishiteru Tháng Một 14, 2010

Chuyên mục: Film — Kaze @ 1:09 sáng

Thỉnh thoảng dạo này tôi không có cảm giác muốn đi ngủ. Tỷ như rất mệt, mắt díu lại cả rồi, nhưng vẫn muốn nghe một cái gì đó, xem một cái gì đó, để đèn sáng trưng rồi ngủ thiếp trên ghế  lúc nào không hay… Và đôi lúc trong những giờ đó, chợt muốn xem lại Tada, Kimi wo aishiteru.

Tôi đã muốn viết về phim này rất nhiều lần, nhưng mỗi lần bắt đầu lại không biết phải làm thế nào. Viết gì đây? Rằng cũng giống như Koizora, tôi thích Tada không phải vì thấy nó thật hay, mà vì những cảm giác mơ hồ nó mang lại? Thuần tuý là một sự vấn vương  kỳ lạ khó thể kể tên… Cho đến một ngày tôi coi lại nó trong một trạng thái lơ mơ buồn ngủ, và rồi mơ hồ không biết mình có lạc chân vào chốn đó không… Nơi khu rừng xanh ngả bóng yên bình, nơi hồ nước trong veo như thể soi thấu tận đáy lòng… Tôi dường như thấy mình có thể chạm được đến khuôn mặt ngộ nghĩa đáng yêu của Shizuru, và đứng kế bên Makoto ngố tàu trong một ngày nắng ấm. Một khu rừng rộng chỉ có hai người, với ánh sương mai phảng trong từng hơi thở và mỗi  nhánh cỏ xanh như nhoà vào làn khói ẩn vô hình. Chập choạng mà tươi mới, mơ hồ mà rõ nét, như tình yêu bảng lảng  giấu mình trong màn sương trắng, để mọi thứ ở đó đều giữ mãi vẻ trong sáng và ngây thơ như một thuở ban đầu. Thứ tình yêu tận cùng trong mà tận cùng thực, đọng lại ở một nơi khiến ta tin rằng mỗi cái chạm nhẹ của mình có thể về đến tim người, hay những nụ cười chân phương có thể đem lại cảm giác lâng lâng ấm áp dịu dàng. Và nụ hôn đầu có thể khiến  người ta nhận ra rằng “không chỉ một chút thôi đâu, em là cả thế giới của anh” .

Có lẽ trong những ngày ấy, tôi đã thấy mình mặc một chiếc áo xanh váy trắng, vì sao lại phải màu đó thì không rõ lắm, mơ hồ bước theo chân họ đi vào khu rừng thần thánh, cổ khoác một chiếc máy ảnh và cũng đang cố gắng chụp lại những khoảnh khắc đẹp nhất của mình. Có lẽ mái tóc ngắn, cặp kính ngố và chiếc áo thùng thình choàng trên thân hình bé nhỏ của Shizuru thấp thoáng trong khu rừng xanh làm tôi chẳng thể nào quên. Hay nụ cười bối rối và cái nhìn ngơ ngác của Makoto giữ tôi lại trong những giấc mơ để theo anh đi vòng quanh khu rừng ấy? Hay vì tôi đã thấy mình ôm gối ngồi bên hồ nước trong veo bên kia, mải  nhìn họ treo những chiếc bánh bích quy lên cây gọi chim về? Mà tôi, có lẽ cũng đã thành một trong những con chim ấy rồi! Tôi gọi nắng đến qua những cơn mưa đầu mùa, mà bình thản ngồi lại trong những mùa xanh êm ả.

Rồi tôi thấy Shizuru của tôi viết trên tường câu nói cuối cùng ấy: “Đó là nụ hôn duy nhất, tình yêu duy nhất em từng biết”. Và tôi khóc khi nhìn những bức hình trên tường. Makoto ngủ, Makoto làm việc, Makoto ngáp, Makoto nhìn quanh quất vô chừng, lưng của Makoto,… vì trong ánh mắt của em, mãi mãi chỉ có một người, đúng không? Sinh ra, để yêu một người, với tất cả tình yêu mình có.

Được rồi, ngủ ngoan nhé, người yêu dấu!

“Dưới vòm trời xanh một đêm

Em thoáng thấy bóng lưng tình yêu của mình

Gương mặt ấy của anh, đôi khi trong những lần say ngủ

Là dáng hình tình yêu em mà tìm thấy

Từng phút giây trong đời … em đều muốn nhấn máy chụp

Để không phải lãng quên bất cứ khoảnh khắc nào

Trong tim em chỉ toàn những kỷ niệm ngọt đắng.


Chỉ là, em yêu anh, vậy thôi

Chỉ là, em yêu anh, vậy thôi

Và chỉ cần như thế, cũng đã đủ rồi.


Nụ hôn đó trao dưới mưa,

là sợi tơ gắn kết chúng ta lại.

Những cảm xúc dù không thể kéo dài vĩnh viễn

Thì em vẫn muốn nói rằng

Ngày em bừng sáng từ khi có anh.

Chỉ là, em yêu anh, vậy thôi

Chỉ là, em yêu anh, vậy thôi

Và chỉ cần như thế, cũng đã đủ rồi.


Căn phòng nho nhỏ…

Chúng ta cùng cười – đó chính là bức ảnh tình yêu”


Chưa bao gi nghe Renai Shashin thấy hay đến thế

 

Người của hôm qua Tháng Một 7, 2010

Chuyên mục: linhtinhbútký — Kaze @ 4:14 chiều

Có những ngày ta tưởng là ta vẫn là người của hôm qua.

Là đứa bé nhỏ kiễng chân qua cửa sổ ngóng mẹ về.

Là con nhóc ngồi trên lưng xe ba một chiều nước ngập .

Ta nhớ vị của một nồi thịt kho chiều mưa, khi đem cơm trộn chảo ngồi bệt dưới thềm nhà. Ta nhớ hương hoa lài ngoài cửa sổ mỗi tối… Rồi … nhớ một người nào đã đứng chờ ta dưới một tán cây.

Ta nhớ ngày của những đợi chờ và những gặp gỡ. Ta nhớ những hàng cây xanh đã ngồi những chiều tan học. Muốn chạm dịu dàng vào những buổi chiều, muốn ôm chầm một người nào đó.

Người của ngày hôm qua …

Có những lúc đã đi rất xa. Ngoảnh nhìn lại, thấy mình nhìn thẳng vào mình.

Không muốn nói … không phải vì không nói được … mà vì không có gì để nói.

Eternal sunshine of the spotless mind.

Luôn luôn là một cảm giác trống rỗng cần được lấp đầy.

 

24/12/2009 Tháng Mười Hai 25, 2009

Chuyên mục: Nothing — Kaze @ 12:48 sáng

Noel

Ở một nơi lạ.

Uống rượu với một người bạn lạ.

Nghe những nỗi đau rất gần.

Lạ là sao bản thân không buồn chút nào.

Có phải là cơ duyên, nên mình được đi những nơi rất xa… Gặp những người rất lạ… Và thấy rõ hơn mình của nhiều ngày khác nhau.

 

Nhặt Tháng Mười Hai 9, 2009

Chuyên mục: linhtinhbútký — Kaze @ 11:33 chiều

Nếu em không phải một giấc mơ …

Rằng bàn tay em vẫn đưa ra chờ đợi, rằng nước mắt em rơi đọng môi vị mặn chát, rằng tóc em ủ mùi hương đêm, rằng mắt em ánh lên một ngày chập choạng, …. và rằng em chạm vào anh…

Thì liệu… người quay lưng được không?

Nếu anh thấy em bây giờ…

Lời nói không phải của em. Giọng cười không phải của em. Những câu chuyện cũng chẳng thuộc về em… Khi em đưa tay ra mái hiên nhà hứng những giọt mưa cuối, khi vai em nhỏ xuôi gánh những buổi chiều, khi nắng hắt bóng em vào nỗi nhớ …

Liệu rằng … người có bước tới không ?

Giá như đâu đó em được đợi anh…

Giá như đâu đó có anh đợi em…

Và giá như rằng ở cuối mỗi con đường ta lại thấy nhau đứng chờ. Với một câu hỏi như mọi ngày. Với một nụ cười rất nhẹ. Và một cái ôm rất ấm.

Anh đã hỏi rằng nơi đó có lạnh không.

Em lại muốn trả lời rằng “Em đã từng yêu”.

Anh có hiểu không?

Ngày buông gió cho em buồn lơi…

[Góp nhặt những tựa sách, chỉnh sửa linh tinh]

 

Le concert Tháng Mười Hai 7, 2009

Chuyên mục: Film — Kaze @ 8:42 chiều

1 tuần coi được 3 phim. Thật ra có một phim là coi lại lần nữa – Tada, kimi wo aishiteru, 1 phim là coi nốt nửa cuối từ 3 tháng trước – Phi thành vật nhiễu. Duy nhất 1 phim mới hoàn toàn là Le concert.

Le Concert – Quel beau film!

Một phim tuyệt vời. Mặc dù nếu muốn mình hiểu được  Tchaikovsky thì chắc phải tái sinh mình lần nữa, để hiểu thế nào là cái tuyệt vời của một bản concerto dành cho violon, để hiểu thế nào là hoà hợp tận cùng trong âm nhạc, để nghe từng nốt thoát ra từ ngón tay người chơi bay lên sống cuộc sống riêng mình. Hoặc đơn giản hơn nữa, là chỉ cần hiểu được người ta nhìn thấy những gì qua những giai điệu không lời, hoặc  thô thiển hơn nữa, là để phân biệt tên các bản nhạc hoà tấu và nghe đến tận cùng một dĩa nhạc như thế mà không ngủ. Nhưng mình vẫn nghĩ đôi khi, có những thứ nhạc có thể làm người ta bật khóc mà không cần hiểu, khiến người ta chôn chân đứng nghe dù không có lời nào. Nhạc như vậy dường như không phải để người ta nghe ở nhà. Giữa một  nhà hát với cấu trúc mái vòm đặc biệt, âm nhạc dường như hắt xuống đầy ma mị, chảy thẳng vào lồng ngực và dội qua tứ phía. Và những nơi đó làm mình hiểu được đam mê của những con người vĩnh viễn không thể rời bỏ sân khấu.

Đã từng gặp một người như thế trong “La môme” – La vie en rose. Khi con chim bé nhỏ Edith Piaf ngồi lẻ loi một mình bên biển đan len và trả lời một nhà báo rằng:

“Nếu dành một lời khuyên cho những người phụ nữ, bà sẽ nói gì?

Yêu đi!

Cho những cô gái trẻ?

Yêu đi!

Cho những đứa bé?

Yêu đi!”

Tận cùng của những đau khổ của một đời người là gì? Khi ánh mắt đã mờ và tay đã run… những sợ hãi và trốn chạy của tuổi trẻ đã xa… ngông nghênh của một thời danh vọng đã lắng… khi nỗi đau mất đi người mình yêu nhất đã chìm…. Tất cả điên loạn và rối rắm của một tâm hồn đổ cả vào câu hát, để mỗi lời hát ra mê hoặc được người khác nhưng không xoa dịu được bản thân mình. Đến sau cùng, Edith từ bỏ tất cả rồi, trừ sân khấu, và khao khát yêu thương. Cuộc đời bao nhiêu người vây quanh, nhưng sao chưa bao giờ thấy dáng vẻ thoát ra khỏi nét cô độc? Thứ làm con người đó trở nên vĩ đại, cũng chính là thứ đã giết dần mòn người đó…

Le concert cũng nói về đam mê âm nhạc, về những người sống chết với nó, về những đam mê và khát vọng bị kiềm hãm, nhưng có hậu và tươi sáng hơn nhiều. Một nhạc trưởng tài hoa thay vì cầm gậy chỉ huy thì chỉ còn cầm chổi quét nhà. Nghệ sĩ contre bass thì đi lái xe cứu thương, người chơi violon giỏi nhất hoá thành cò mồi  môi giới, ông già thổi kèn bất chấp cơn ho của mình thì mải bán trứng cá hộp đến trễ giờ concert… Như những món đồ xộc xệch bị lạc chỗ. Một bức tranh hài hước về những người chơi nhạc. Tự nhiên nghĩ rằng thật ra trên đời này, có biết bao nhiêu người chơi nhạc giỏi! Ừ, thì kẻ xuất chúng quả thật ít, nhưng những người chơi hay thì biết đếm bao nhiêu cho xuể? Họ sống đơn giản xung quanh, hàng ngày kiếm sống bằng vô số nghề khác chứ không thể nuôi miệng bằng bàn tay tài hoa nhưng xa xỉ của mình. Vậy thì những người được ngồi trong dàn nhạc giữa vài ngàn khán giả để biểu diễn, để sống bằng đam mê của mình, để toả sáng, dù chỉ một lần, đã may mắn và hạnh phúc bao nhiêu!

Những ngón tay có thể đàn, những  lời  ca không cần hát, những thấu hiểu không cần nghe. Đôi khi mình nghĩ người ta đã thần thánh hoá âm nhạc thái quá. Nhưng cũng có thể thật chứ, có những thứ không phải để hiểu, mà để cảm. Nếu một bản nhạc trên đường phố tình cờ nghe được cũng có thể làm mình cảm thấy hạnh phúc, thì sao không thể tin rằng có những người sinh ra trên đời chỉ để cho âm nhạc.

“Những giai điệu đó  luôn luôn ở trong anh, chỉ chờ cơ hội để được giải thoát ra ngoài”  .

Có những thứ mình không làm được, nên càng thấy ngưỡng mộ.

Le Concert (2009)

Thật ra cái mình thích nhất ở phim này, không chỉ là âm nhạc, còn là tình anh em, tình bạn bè, tình vợ chồng … Thích cả cái nhìn giễu cợt và mỉa mai về chủ nghĩa xã hội, với những lỗi lầm trong quá khứ và hệ luỵ trong hiện tại, với những người đang sống nhưng mãi vẫn chỉ chìm trong ảo tưởng về một chế độ lỗi thời và thiếu thực tế. Nhìn chung, đây sẽ là một phim không bao giờ được chiếu ở Việt Nam.

 

Nhà mình ở Bordeaux Tháng Mười Một 29, 2009

Chuyên mục: linhtinhbútký — Kaze @ 12:31 sáng

Gương NướcEntry này được nảy ra trong một chiều buồn buồn phải đáp tàu lên Paris, ngồi gặm lại cuốn “Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương”, đọc trúng bài “Nhà mình ở Southampton”, nên tự nhiên muốn viết “Nhà mình ở Bordeaux”. Không muốn đặt tựa khác, mặt dù “Nhà mình ở Bordeaux” nghe có vẻ bớt thơ hơn hẳn…

Bordeaux với mình là gì?

Là những ngày nào tưởng như xa lắm. Cách đây một năm. Uống ly chocolate nóng đầu tiên trong quán cũ bên trường, để thấy mưa lất phất ngoài cửa , xuôi theo chiều gió bay về đáp lên những cánh hoa bên hiên nhà. Muốn nghe tiếng phong linh leng keng của những buổi sớm mai phảng phất về trong từng hơi lạnh.

Là chiếc khăn choàng và áo ấm màu nâu giữa Marché de Noel nghe một ban nhạc thổi kèn nhún nhảy. Là mắt không nhìn người, là lòng né. Là cảm giác của một cái ôm tưởng như nhặt về tình cảm đánh mất bao lâu. Là giọt nước mắt trên tram quay lưng qua cửa sổ buông tay một người nào đó rồi nghe người lo lắng hỏi sao vậy. Là làm tròn những giấc mơ ngày xưa. Là cuối cùng có thể từ bỏ không hối tiếc. Là nụ hôn cuối cùng, ừ nhé, chia tay.

Bordeaux là gì nữa?

Là chồi xanh trên cây ngoài Hotel de Ville làm giật mình một kẻ ngái ngủ. Ồ, xuân về rồi à? Là những tràng anh đào mỏng tang bay vụt qua  giữa một sớm mai rất hồng. Là mộc lan kiên cường nở trong khuôn viên bệnh viện. Là những chiều chập choạng ánh đỏ cuối trời thấy mình bước về nhà giữa hai hàng người rất thực.

Là ánh nắng mặt trời mùa hạ trên mặt gương nước bên này sông. Để những sáng ra đó ngồi đá nước nghe gió thổi. Để những tối kéo một lũ bạn ra ngồi nói nhảm chuyện đâu đâu, để nghe bên kia vẳng lại tiếng đàn ghi ta chúng ta cùng nhau hát. Ngày của những giấc mơ. Là quán kem trong ngách nhỏ bên đường lớn. Là bàn tay mình mỏng trong nắng bắt đầu chờ đón mưa thu. Là tiếng đàn vọng ra từ những quảng trường nhỏ đầy quán xa ken người. Là những nơi biết mình không bao giờ đơn độc.

Là xe đạp chở chiều thu. Là nắng vàng cuối cùng hắt lên màu tóc. Là những ngày ướt ẩm che dù bước trên những con đường lát đá ngẩng đầu nhìn trời xám xịt một màu. Là những cây không phải cơm nguội vẫn vàng lá đỏ. Là tóc ta thấm đẫm hương chiều. Là giọt nước đọng trên áo khoác những sớm mưa thu. Là những chiều mở sưởi cuộn mình trong một tấm chăn uống chocolate nóng rồi nhìn mưa qua khung cửa sổ rồi ước chi mình lại biết đàn.

Bordeaux … là một thành phố nhỏ, với đủ những nương náu… và những yêu thương.

 

18/11/2009 Tháng Mười Một 16, 2009

Chuyên mục: Nothing — Kaze @ 11:37 chiều

Đường xa lắm

Ngày ngắn lắm

Nước mênh mang

Chiều như áo nhuộm

Sông nghe em không?

Trong lòng lặng gió