Posted by: Kaze on: Tháng Mười Một 6, 2009
Muốn viết cái gì đó về những giấc mơ. Dạng như lúc nào đó đã muốn viết một cuốn tiểu thuyết nhan đề là “Câu chuyện của chúng ta”, về những mảnh ghép của những người đi qua đời mình. Bạn bè, tuổi trẻ, sai lầm, hạnh phúc, chọn lựa …v.v… Linh tinh toàn những thứ như thế.
Mấy đứa bạn thi thoảng lại lôi mình ra kể cho nghe mấy chuyện chúng muốn làm. Toàn những việc điên khùng. Vd như có đứa muốn bỏ nghề chuyển qua làm việc khác. Có đứa thì muốn thử một chuyện biết chắc rằng quá sức. Có đứa muốn đi thật xa, một thời gian dài… Toàn những việc mà người bình thường sẽ nói là điên khùng. NHưng mình lại thích nghe, thích tin. Mình không bao giờ bảo chúng là “Bỏ cuộc đi, không được đâu”, dù nhiều khi mình biết 90% là không được. Mình chỉ nói rằng: “Cứ thử xem. Hay mình tính thử làm theo đường này, đường này nè….” Có lẽ chúng cần ai đó cản chúng lại. Nhưng người đó không phải là mình. Vì mình chắc chắn sẽ có rất người để cản rồi. Mình chỉ muốn cùng tụi nó làm một việc, đó là tin và mơ. Bởi vì mình tin rằng mỗi người chỉ có một thời tuổi trẻ duy nhất thuộc về mình. Nếu bây giờ không thử, thì sẽ đợi đến khi nào. Có bao nhiêu lần trong đời để cố gắng hết sức, có bao nhiêu cơ hội để theo đuổi nhừng gì mình thích mà thiên hạ gọi “viễn vông”. Nếu không thử, sao biết không được.
Mình vẫn nhớ câu chuyện một người chị đã kể. Rằng có một thời chị ấy mệt mỏi lắm, muốn bỏ tất cả công việc, chỉ thèm lên Đà Lạt ngủ vài ngày thôi. Nhưng không dám làm, vì xung quanh còn bao nhiêu là việc, mình không làm thì ai làm. Rồi một ngày, chịu hết nổi, chị ấy bỏ tất cả, lên Đà Lạt, mới nhận ra rằng thật ra có gì khó khăn lắm đâu, không có mình mọi việc vẫn ổn thôi. Mọi chuyện đều có cách giải quyết cả.
Thế nên, mình tin, tất cả những giấc mơ, với những lộng lẫy hào nhoáng của nó, dù viễn vông, vẫn xứng đáng để thử một lần. Nếu ta mong muốn đủ. Mình không thích những người lùi lại và bảo tôi không thể, tôi còn cái này cái kia, những người chìm trong buồn chán cuộc sống của chính mình mà không dám làm bất cứ điều gì cho nó. Có lẽ một ngày mình cũng sẽ giống như vậy. Nhưng đó chưa phải ngày hôm nay.
Muốn sống cuộc sống của chính mình, vì không ai sống thay được.
Posted by: Kaze on: Tháng Mười Một 6, 2009

Em có thở dài ngày hôm qua, khi giọt nước rơi xuống đường vỡ mất.
Em có thở dài ngày hôm xưa, khi chiều gió thổi tóc rối mù, quay lưng về hướng nắng, để khuôn mặt cuối cùng nhìn thấy là khuôn mặt sẫm màu thu.
Em có thở dài , thở dài ngày xa xôi, khi em thả những lời nói bay vào vô chừng, để ngồi bệt xuống bên vệ đường và nhớ.
Em sẽ thở dài ngày mai, ngày tới, ngày kia kia.
Vậy thì sao? Khi nào em còn thở dài, em còn sống.
Đời dài như những hơi thở. Đừng nghe những tiếng thở dài. Cứ nhìn nụ cười của những sớm mai. Và sống!
Posted by: Kaze on: Tháng Mười Một 2, 2009
Nói thiệt cuộc đời mình đi chơi bao nhiêu lần rồi. Kịch tính thấy nhiều rồi. Éo le thấy cũng không ít. Nhưng chưa có chuyến nào bão táp được như lần này. Đến ngày cuối cùng lúc đánh răng chuẩn bị ra tàu về, tự nhiên mình cứ có cảm giác như Barcelone giăng bẫy chờ mình lọt từng bước từng bước dzô. Thật là ghê gớm.
Nói vụ cái chân của mình trước. Ngày mình post cái hình thương binh liệt sĩ của mình lên FB, các bạn lo lắng chạy vô hỏi thăm lý do. Các dự đoán hết sức phong phú, từ những lý do bình dân như mê nhìn zai đẹp, đến những lý do cao siêu anh dũng như rượt cướp hoặc bị côn đồ Barcelone hành hung, nhẹ nhàng sâu sát thực tế hơn là lý do té xe hay bị xe tông. Mình im lặng câm nín không dám nói ra lý do, sợ nhụt. Vâng, mặc dù mình hận bọn côn đồ Barcelone ghê gớm, mình thậm chí đã trù tụi nó cả đời chụp hình không được tấm nào đẹp
) nhưng mình không thể vu oan cho tụi nó được. Sự thật, mình bị trật cẳng là do lúc ra ga Bordeaux bước chân xuống xe bus mải ngẩng mặt nhìn đời quên ngó xuống chân nên hụt bước trúng ổ gà.
) Mà thiệt cũng ly kỳ tại hôm đó xách hành lý sắp bước ra khỏi cửa rồi Hải tự nhiên đòi vòng vô lấy đôi dép lào. Mình tưởng bạn Hải xinh đẹp định tắm biển Barcelone, định ù té chạy vô nhà vơ áo tắm ôm theo. Nhưng thì ra Hải đem để đi vô nhà tắm. Cuối cùng cũng may, đôi dép lào trị giá 5k đồng VIệt Nam đã theo mình lê lết hết 5 ngày ở đất Tây Ban Nha. Bởi dzậy, không thể đánh giá thấp giá trị của 5k đồng được. Dép lào muôn năm!
Như đã nói mình bị trật cẳng ngay lúc bước xuống xe bus để lên tàu đi. Sau 1 cú đau điếng hồn, mình biết lần này không ổn rồi, nhưng với tinh thần phụ nữ Dziệt Nam thế kỷ 21 thà chịu đau chứ không chịu ở nhà mình đã tiếp tục chạy lên tàu. Lên được đến nơi ngồi xuống, cởi đôi bốt ra thì thấy mắt cá chân nhỏ nhắn bây giờ đã là một quả trứng gà. Xuống tới San Sebastian, sau khi nhận phòng hostel, khiêng hành lý lên 2 tầng lầu, ra đầu ngõ ăn xong cây kem 1,90 euro siêu ngon siêu bự thì chạy ngay ra farmacia. Sau một hồi hươ chân múa tay chỉ xuống mắt cá thì được bà bán thuốc bán cho 1 tuýp kem thoa Emulgen. Hí hửng ra ngay ngoài tiệm xoa rồi tiếp tục đi dọc theo đường chính ra cầu chụp hình. Nhưng vừa tới đó thì chân mình đau dữ dội, không thể đặt chân xuống được nữa, càng không thể đi. Ngay lúc đó thì có 1 ông đang tập chạy bộ mồ hôi nhễ nhại chạy lại. Theo body language mình hiểu thì ổng nói chân mày không ổn rồi, tới chỗ kia kia để chữa đi, mình mới giơ tuýp kem ra ý nói là ko, tui có mua thuốc rồi, chắc chút là ổn. Ổng xua xua tay tiếp nói không ổn đâu, rồi ra hiệu kêu đưa giấy viết ổng viết cái gì cho, chắc địa chỉ để tới, mà cả bọn tìm hoài không ra cây bút, cuối cùng đưa ổng điện thoại, ổng bấm liền số 112 xổ 1 hơi tiếng Tây Ban Nha mà theo mình phỏng dịch là có con nhỏ sắp chết ở cây cầu lớn nhất của San sebastian rồi, tụi mày tới hốt nó đi không sẽ làm ô nhiễm cảnh quan môi trường
) Nói chung tóm lại là ổng kêu ambulance cho mình. Mình nhìn ổng trong sững sờ không biết nên cười hay nên mếu, ổng thì liên tục trấn an là “Gratis, gratis”, mình nhạy cảm với chữ này lắm, tại mình biết chữ này nghĩa là miễn phí. Rồi ổng kêu đứng đó chờ tí đi nha, đừng có đi đâu hết, tới liền đó
) Mình cười trong đau khổ và lo sợ phập phồng vì thiệt ra mình muốn đi cũng không đi được nữa, mà nó hốt mình về bệnh viện giờ thì mình có cái assurance nào đâu, chả hiểu miễn phí được bao nhiêu. Thế là 15phút sau giữa ngã tư phồn hoa lãng mạn của San Sebastian một chiếc xe cứu thương đã xuất hiện, hai ba nhân viên nhảy xuống hươ tay hỏi mình bị gì rồi cho mình đu lên xe. Bạn Hải dìu mình còn em Điềm quay phim chụp hình cứ như phóng sự CNN 24h
) Thiệt dã man. Cuối cùng xe chở mình về cái bệnh viện nào đó heo hút thảy mình lên xe lăn cho vô chụp phim rẹt rẹt rồi quăng ra phòng chờ 2 tiếng. Đến lúc đó mình thấy thôi, chân mình hình như hết đau luôn rồi, chắc đi về luôn cũng được. Mình và bạn Hải ngồi tự chẩn đoán. Mình sure là mình không bị gãy xương đâu, cũng không đến nỗi trật khớp. Sưng nóng đỏ đau là triệu chứng của viêm nên mình tự đoán mình bị viêm dây chằng hoạt dịch. Cười phớ lớ xong mới nhớ đây là khớp mắt cá chứ có phải khớp thái dương hàm của mình đâu mà có vụ hoạt dịch
) . Sau 2 tiếng mòn mỏi thì anh bác sĩ đẹp trai nhưng ít nói được tiếng Anh kêu mình vô, hỏi và khám, xong chạy ra đọc phim thêm nửa tiếng chạy vô kết luận cho mình biết 1 cái chẩn đoán mình biết ngay từ đầu là mày không bị gãy xương đâu, bong gân bình thường thôi. Xong anh chạy ra thêm nửa tiếng để viết đơn thuốc trong khi 1 anh khác băng chân cho mình. Rồi anh chạy vô đưa đơn cho mình, gồm ibuprofen kháng viêm và 1 thuốc giảm đau, dặn mình nhớ uống sau khi ăn no, có cần viết rõ vô không. Mình nghĩ dù sao mình cũng tốt nghiệp 6 năm, chuyện đó không biết nữa thì chết đi cho rồi, nên xua tay thôi khỏi. Ảnh dặn mình nhớ làm gì đó 3 lần 1 ngày, trong cơn bấn loạn mình quay qua hỏi Hải có nghe được ảnh dặn mình làm gì không. Hải điềm tĩnh nói chườm lạnh. Mình nói trời sao nghe được hay vậy. Hải nói, ờ, tại nghe được có chữ ice
)

Sáng hôm sau dậy đi mua thuốc uống xong tiếp tục chương trình tham quan nhẹ nhàng buổi sáng: tham quan đường núi. Đời mình thiệc chưa thấy cảnh nào mắc cười bằng cảnh mình mặc váy mang dép lào quấn băng chân đi núi trong khi mấy bà già đi ngược chiều nhìn bằng cặp mắt ái ngại. Lần đầu tiên đi xe bus không cần nhường chỗ cho người khác mà có người nhường chỗ cho
) Với tinh thần bất khuất không gì ngăn cản được, mình đã tiếp tục lên tàu chiều hôm đó đến Barcelone.
Tới Barcelone lúc 10g tối. 3 đứa con gái quyết định vào Mac Donnald ngay ga ăn chờ đứa thứ 4 từ Paris bay thẳng xuống, mà không hiểu lắm vì sao nó đến trễ hơn dự định đến 2 tiếng. Vừa vào thì đã xảy ra vụ án thứ 2, vụ án bị chôm ba lô. Thề là mình chỉ bị đánh lạc hướng đúng 3 giây. Lúc 2 người con lại đi đặt đồ ăn, mình kéo đám hành lý từ bàn này qua bàn trong ngay kế bên để tránh gió. Vì hành lý hơi nhiều nên phải kéo làm 2 đợt. Lúc mình kéo đám hành lý thứ 2 thì 1 gã sau lưng la lên gì đó làm mình giật mình quay lại, nó chỉ chỉ đám giấy rơi gì đó, mình thấy đáng ngờ lắm vì mình liếc sơ là biết đám giấy đó chả có giá trị gì. Lúc về bàn chợt nhớ ra thì đã thấy mất cái balô. Không ngờ tụi nó ra tay quá lẹ. Mình không kịp định thần chạy ngay đi tìm police, nhưng giờ đó police ga đóng cửa. Trong lúc bấn loạn Hải hỏi mình trong đó có gì. Mình nói có cái bóp – thẻ và tiền các loại. Hải nói: Ủa, bóp mi đang đeo trên vai kẹp nách mà. Mình nói ủa, ờ ha. Vậy là mình mất cái máy ảnh. Hải nói: Ủa, máy ảnh mình đang đeo tòng teng trên cổ mà. Mình nói, ủa, ờ ha. Hải nói bó tay mình luôn. Cuối cùng trong balô đó có passport và vé tàu. Nói chung sẽ gây phiền phức cho mình nhưng đám trộm đó lấy về thì sẽ tức chết vì toàn 1 đống giấy lộn và 1 mớ bông tai. Ờ quên, có thêm 1 cuốn tiểu thuyết mình vừa đọc xong trên tàu. Đại khái trong cuốn tiểu thuyết đó có nói rằng: Đã là số mệnh thì sẽ không thể tránh khỏi, chắc chắn sẽ xảy ra theo cách này hay cách khác. Vậy nên mình tự an ủi rằng, ờ, số mình mất balô thì không mất kiểu này cũng mấy kiểu khác. Mất kiểu này mình sẽ có cơ hội lên Paris chơi để làm lại passport
) Mò được về hostel thì đã hơn 11g30 đêm. Mở băng quấn chân lên thấy chân phù to vì bị quấn quá chặt và bầm tím cả. Dương tới trễ vì bị lỡ 1 chuyến bay, cuối cùng nó phải tốn thêm 160 đồng mua vé mới để tới Barcelone. Vậy mà nó tới, nhìn cái chân mình và phán: Sau khi thấy cái chân sếp thì Dương thấy 160 đồng của Dương không có nghĩa lý gì ráo
)
Ngày thứ 3, ở Barcelone. Đi bảo tàng sáp. Cái bảo tàng sáp kỳ lạ nhất mình thấy. Tại phong cách nó quá xá cổ kính, đèn mờ nhìn như bảo tàng thiệt, không có mấy cái màn dựng cảnh ca sĩ diễn viên cho người ta nhào vô chụp chung. Làm mình hụt hẫng. Bù lại có khu fiction, dựng lại khung cảnh như trong truyện Jules Vernes hay Alfred Hitcock cũng khá rùng rợn. Nhưng vé tham quan ở Barcelone nhìn chung là cao. Mình không thấy chỗ nào dưới 10 đồng cả. Rất muốn tham quan Casa Mila của Gaudi, nhưng nhìn cái hàng dài xếp mà oải. Tối đi mua hàng lưu niệm. Phát hiện ra ở đây phải trả nửa giá. Dán giá 24 đồng mà mấy anh bán hàng toàn bảo thôi, các em xinh đẹp, để giá 18 đồng thôi nha, cuối cùng bán giá 12. Tối đó là tối được khen xinh đẹp nhiều nhất trong đời, nghe riết mà thấy 2 chữ “xinh đẹp” mất giá luôn
) 2 bạn mình còn bị một anh bán hàng gạ gẫm mãi: Em có bạn trai chưa? Có bao nhiêu bạn trai? Mua cho bạn trai hả
) Tự nhiên một hồi mình thấy cả hai đứa ra níu tay mình nói: Thôi mua lẹ rồi đi Uyên ơi.

Ngày thứ 4, tham quan Parc Guell, siêu đẹp, thêm Sangra Familia, siêu lạ.Chiều mình bảo với Dương: Hôm nay coi bộ cũng suôn sẻ ha. Nó nói: Chưa sếp, chưa hết ngày. Đúng thiệt cái miệng linh như cái miếu. Tối đó đúng nó gặp chuyện. Chả là tối đó Halloween, cả bọn định cùng với tụi trong hostel đi chơi, nên trang điểm đánh mắt bầm dập cho nó đúng phong cách, xong lôi máy ảnh ra chụp. Chụp được những pô rất để đời
) Cả bọn khoái chí, kéo nhau đi ra Espanya coi biểu diễn nước trước khi về dự Halloween. Hải đưa máy ảnh cho Dương giữ. Ra đến metro, lúc lên thang cuốn mình đứng phía trước, tự nhiên nghe sau lưng có tiếng ồn. Quay lại hết hồn vì thấy một đám hỗn độn sau lưng, 3-4 người vây Dương ở giữa đến nỗi mình muốn không thấy được nó luôn. Mình sợ quá đưa tay kéo nó ra. Nó nói mấy người đó hỏi đường kỳ cục lắm. Mình nhìn lại đằng sau thì thấy mấy tên đó biến đâu mất tiêu, rất kỳ lạ. Cảm giác rất không ổn. Đúng lúc Dương kiểm tra lại thì máy ảnh Hải để trên cùng đã không cánh mà bay, mặc dù nó vốn rất cẩn thận lúc nào cũng để tay trên túi. Thiệt tình lúc đó chỉ muốn đập ai đó cho hả giận. Mà trạm metro đó là ngay trước đồn cảnh sát trung tâm mới ghê. Cả đám xuống metro lại, lúc qua cổng Dương kéo mình ra đi trước. Tự nhiên nhớ ra à, nó định đi lậu vé, định quay lại bảo thôi lần này thôi, sắp hết ngày rồi, valider vé đi để lỡ có gì không may, mà chân đã tới ngay cổng không kịp rồi. 2 đứa vừa qua cổng thấy controller nó đứng ngay trước mặt chỉ tay mình kêu thầm hỡi ôi, làm sao mà trùng hợp xui đến mức đó. Vội vàng bước nhanh qua lỉnh đi để nó khỏi hỏi lôi thôi. Cũng may nhìn mặt Dương lúc đó bần thần lơ ngơ quá hay sao, nó cho qua luôn. May phước. Cả đám về đến nhà, ngồi kể tất cả chuyện lại xong cười như điên. Đúng là mỗi ngày 1 sự kiện, nhiều đến mức hết mếu nổi luôn.
Ngày cuối cùng đổi vé về sớm. Vẫn có cảm giác chuyện đến đó chưa hết. Đến ga dò hoài không ra tàu. Mình ra hỏi. Ông hướng dẫn nói tụi mày sai ga rồi. Đây là ga Sants, ga tụi mày là Francia. Mình ra nói lại : “Tụi mình sai ga rồi”. Hải trả lời hờ hững: “Ờ” Làm mình trong cơn dầu sôi lửa bỏng mà mắc cười gần chết, giống như lường trước trước sau gì cũng gặp chuyện gì đó nữa thôi. Hết bất ngờ nổi rồi. Chạy xấp ngửa xuống metro đổi qua ga Francia. Trên bản đồ đánh dấu ga đó còn ghi chú đường R2, mình nhìn đồng hồ nói chết rồi, lỡ nó phải bắt thêm bus mới tới dc đó như tới sân bay thì làm cách nào, còn 15 phút thôi. Vừa may bước khỏi metro thấy 1 thằng vác hành lý to sau lưng, nhào tới nói với nó đúng được tên cái ga, nó ra dấu theo tao. Mình dẫn hành lý thiếu điều muốn nhảy lò cò theo nó. Tới nơi bước lên tàu 2phút sau tàu chạy. Quên luôn chuyện ăn sáng.
Nói tóm lại. Một chuyến đi khủng khiếp đầy những chuyện bất ngờ và kịch tính dồn dập. God bless us all!!!
Bây giờ mới thấy Bordeaux yên bình dễ thương biết chừng nào.
Posted by: Kaze on: Tháng Chín 27, 2009
Những câu chuyện em kể cho anh nghe …
Một ngày ở bờ kè nào đó. Về sự khác biệt giữa Thị Kính và Thị Mầu. Để khi anh tự bảo mình là “oan Thị Mầu” trên blog, em bật khóc. Vì chính em cũng không nhớ mình là người kể câu chuyện đó cho anh. Nếu không vì hai chữ “bờ kè”, em cũng không dám nhận đó là mình.
Một ngày nào đó. Em kể anh nghe về “Phi thành vật nhiễu”, rằng ông nhân vật chính đã sáng tạo ra một công cụ để giải quyết mọi tranh chấp trong thiên hạ – chẳng qua là một cái ống đồng che để người ta không thể ăn gian khi oẳn tù xì. Và anh nói cần gì phải thế, chúng ta đánh 5 dòng trên điện thoại “Kéo” “Búa” “Bao” rồi đem ra so là được. Rốt cuộc 5 dòng y chang như nhau. Có lẽ vì lúc nào chúng ta cũng oẳn tù xì huề chục lần liên tiếp như vậy, nên chúng ta mãi không giải quyết được những vấn đề của mình.
Em còn đã kể bao nhiêu chuyện nữa? Không nhớ.
Vì em đã nói, tốt nhất chúng ta đừng bao giờ gặp lại nhau nữa. Nếu phải gặp lại, hy vọng cả hai đều đã tốt hơn lên. Mà tốt nhất, thật sự vẫn là đừng gặp lại, có đúng không?
4 năm trước, điều em sợ nhất là quên mất anh. 4 năm sau, điều em mong muốn nhất, là có thể quên.
Posted by: Kaze on: Tháng Chín 20, 2009
Có những chiều ngủ quên trên bàn. Ngẩng đầu dậy thấy đèn soi ngay mặt, ngoài cửa sổ mưa trắng xoá như mơ.
Có những ngày chán bản thân đến tận cùng. Muốn quay lưng với tất cả.
Một ngày hạnh phúc nhất, dễ chịu nhất là lúc đi ngủ, mà sao cho dù ngủ đủ 8 tiếng vẫn cảm thấy ngắn ngủi.
—–
Canon in D nghe đến trăm lần rồi mà máy vẫn rate có 3 sao. Vậy là thế nào?
Posted by: Kaze on: Tháng Chín 16, 2009
Chợt nghĩ ra …
Có những hình ảnh chỉ có thể tận mắt nhìn thấy – để cảm nhận
Như pháo hoa rực rỡ giữa trời đêm đổ ập trên đầu mình. Không muốn cầm lấy máy ảnh, vì sợ máy ảnh sẽ làm mình vuột mất khoảnh khắc đắm chìm trong đó. Không gì ghi lại được.
Có những âm thanh chỉ có thể tự nghe – để nhớ
Một bài hát mộc với cây đàn ghi ta trong quán nhỏ. Bên cạnh những người bạn. Để một chiều mưa ở nơi rất xa nghe lại vẫn tưởng đang ủ mình trong những ánh đèn vàng ấm lim dim.
Có những mùi hương chỉ có thể nằm lại trong ký ức – để ám ảnh.
Mùi của nồi nước lá xông một ngày ốm nào đó thời nhỏ xíu. Hương của những cái ôm, những chiếc hôn vội. Hương từ những người mình thương yêu.
Một ngày muốn tẩy mình ra, khỏi tất cả hờn giận oán trách. Để lòng trong như nước … chỉ yêu không hận. Mà mình, vốn đã có hận gì đâu.
Posted by: Kaze on: Tháng Chín 1, 2009
Viết cho những ngày mưa xanh qua ngõ, cho những mái dù nghiêng nghiêng, cho những giọt nước mắt chảy qua sống mũi của trời. Cho một niềm tin mới.
Nếu chọn một màu cho ký ức, có lẽ sẽ chọn màu xanh lá. Vì nó đủ yên bình, và cũng đủ ám ảnh. Cho nên thích những hình ảnh mưa qua tán lá cây, vì có cảm giác như nước sẽ dán chiếc lá xuống một miền nhớ, và mãi mãi giữ nó ở đó.

Mẹ về trong một mùa mưa, mang theo nụ cười ấm áp, một vòng tay rất thật và một cảm giác hiện hữu bình an.Để con ngày ngày lại treo một hình nộm ngược cầu mưa ra sau chái nhà. Để con mơ những ngày ẩm ướt cứ mãi kéo dài, để ngày ngày ngồi kế hiên nhà cùng mẹ, để được ôm mẹ sau mỗi buổi học về. Con cao tới hông mẹ, bàn tay con nhỏ xíu mong manh nắm lá cỏ. Than ôi là buồn. Mẹ về trong những ngày mưa và ra đi khi trời hửng nắng.

Em về từ xưa lắm rồi. Từ ngày đầu tiên của những năm cấp ba, khi ta chờ để được ngồi kế em mỗi ngày. Em về trong một ngày mùa đông, khi ta rụt rè bảo em bỏ tay vào túi mình. Em về trong một nụ cười giữa đồng hoa hướng dương rực rỡ, để ta cảm nhận rõ ràng lần nữa, rằng mình vẫn đang sống. Mùi hương của gió, nụ cười của nắng, hoặc giả vẻ mong manh em ngồi trong một chiều mưa, đều làm ta ước gì ta có thể mạnh mẽ hơn nữa, để những gì ta chạm được không phải chỉ là một giấc mơ, để giữ em trong lòng ta, vĩnh viễn, mỗi ngày.
Trời âm u, mưa lưa thưa, cả nhà ta nắm tay nhau bước.
Dù của mẹ màu đó. Vì mẹ là mặt trời, là hơi ấm, là sức sống, là tất cả những gì đẹp đẽ nhất có thể có được của con và cha.
Dù của cha màu hồng. Vì dù cha chỉ đứng sau lưng, nhưng mỗi lần quay lại vẫn thấy cha ở đó. Lặng lẽ và bình yên. Vì ánh mắt cha, không nói, nhưng mãi mãi dõi theo những người cha thương yêu.
Dù của con màu xanh. Vì con là hạt mới nảy mầm, là niềm vui và hy vọng, là sự trong trẻo của những sớm mai và cầu vồng của những ngày mưa tạnh.
Đừng nói chúng ta ai bảo vệ ai. Vì chúng ta bảo vệ lẫn nhau
Đừng nói chúng ta ai tồn tại vì ai. Vì chúng ta tồn tại cho nhau.
Và đừng nói xin lỗi. đừng nói hối tiếc … Vì chúng ta là một gia đình.
Đừng khóc ngày mưa.

Posted by: Kaze on: Tháng tám 26, 2009
Do you miss me? I really want to know…
Really want …
je sais que je t’ai fait mal mais j’ai mal aussi
j’ai dû tourner le dos a l’homme que j’aime
Posted by: Kaze on: Tháng tám 18, 2009
Lâu lâu coi lại trong phần Documents, thấy những tập tin được đặt tên là “lảm nhảm”, “lẩn thẩn”, “viết xàm”, …v….v.. Biết đó là một phần ký ức nào đó bị bỏ quên.
Lâu lâu coi lại hình trong Pictures, thấy một số tấm từ hồi xưa lơ xưa lắc. Mà nhiều nhất là những tấm thời đại học, đơn giản vì lúc đó đã có máy kỹ thuật số. Thấy một số nụ cười đã bị bỏ quên. After all, they were not all pains. Thanks for all those moments. Yêu các nhỏ quá. Nhớ các nhỏ quá. Nhớ cả những chuyện hồi xưa mình thấy chả có gì để nhớ. Ờ, mình thay đổi nhiều rồi. Chắc xinh đẹp ra (
) – cấm ói ), dĩ nhiên đổi bằng một số cái giá khác. Khi con người già đi, thì sẽ quyến rũ ra, có thể quyến rũ từ những mất mát đã trải nghiệm. Mà 5 năm sau mình nhìn lại lần nữa thì có lẽ sẽ thấy mình bây giờ còn ngây thơ chán.
Lâu lâu coi hoạt hình. Coi Up. Nhận ra con người có thể khóc vì những chuyện quá hạnh phúc.Nhận ra ngay cả khi hạnh phúc hoàn toàn cũng nên chừa lại một cái gì đó khiếm khuyết. Ví dụ như một giấc mơ chưa hoàn thành, một công việc chưa xong. Vì chính cái phần chưa thành đó sẽ giúp người ta sống tiếp, phấn đấu tiếp và có những giấc mơ khác tiếp. Cũng nhận ra cách phải từ bỏ quá khứ như thế nào. Dành lại trong tim một chỗ nhỏ là được, khư khư kỷ niệm sẽ làm con người ta không rũ bỏ được gánh nặng. Nếu nhẹ nhàng hơn, sẽ tìm được nhiều chân trời mới hơn.
Lâu lâu nhớ về những cuốn sách mà mình đã mua. Đơn thuần chỉ vì một câu nào đó trong sách.
VD như “Những đứa con của tự do”. “Mỗi người chúng ta đều là người ngoài của một ai đó”. Thấy nó hay, nhưng không hiểu. Nên phải mua về đọc cho hiểu. rốt cuộc bây giờ vẫn chưa hiểu. Vì vẫn chưa đọc.
VD như “Xin cạch đàn ông”. Đại ý “Nếu không phải vì vấn đề sinh lý, tôi nghĩ phụ nữ nên sống chung với nhau, vì chỉ có phụ nữ mới thấu hiểu được nhau”. Vậy còn đàn ông, chắc cũng nên sống chung với nhau chứ? Không ổn đâu
)
VD như “Bố đã từng yêu”. “Sau bao nhiêu lâu thì người ta có thể quên được mùi hương của người đã yêu mình? Và khi nào thì đến lượt mình, người ta sẽ hết yêu?Ước gì người ta chìa cho tôi chiếc đồng hồ cát”. Đọc nguyên cuốn và thấy lơ mơ về sự thay đổi. Rốt cuộc tốt hơn là con người không nên thay đổi. Nếu đã thay đổi thì cả hai người đều nên thay đổi. Đáng buồn nếu chỉ có một người thay đổi thôi. Vậy người còn lại nên buông hay nên giữ?
Mình nghĩ buông đi.
Ờ, linh tinh thấy có nhiều thứ muốn viết quá. Một chút nữa về Up, một chút nữa về “Bố đã từng yêu”, một chút về “Tiệm hoa không có hoa hồng”…
Rồi còn edit sub cái Kisaragi…
Rồi còn tiếp cái fic nhảm xàm tự nhiên nghĩ ra. ….
Trời, toàn chuyện xa xỉ để làm.
—–
Lâu lâu lại ra quai của Bordeaux đá nước ở Miroir d’eau, nhìn người ta khiêu vũ bên bờ sông, ngồi trong một luồng gió thổi thấy chiều tà mặt trời dần lặn. Cảm thấy hạnh phúc và may mắn vì có thể tận hưởng tất cả những thứ đó.
Cả những ngày hôm qua và những ngày hôm nay.
Carpe diem (Ngày mai thì chưa biết, tại còn nhiều bài chưa học quá)

Posted by: Kaze on: Tháng Bảy 28, 2009

Tại vì lẽ ra chúng ta có thể cùng nhau làm nhiều việc nữa, có phải không?
Như là…
Cùng nhau bước trên đường … Cùng nhau trưởng thành … Cùng nhau đi hết những chặng đường muốn đi
Hoặc chỉ đơn giản cùng ướt dưới một cơn mưa … để cùng nắm tay nhìn một lần về tương lai.
Vì muốn ở bên người từng phút … nên mới biết không thể nữa rồi. Khoảng cách xa nhất, không phải ở địa lý, cũng không phải ở con tim, mà ở tương lai của chúng ta.
Em yêu anh…
“Vậy tại sao con lại để mất người quan trọng với mình như vậy?”
“Mẹ ơi, con có thể kết hôn không?”
Vì đó sẽ là giấc mơ không thành, của anh, của em.
Khi em nhìn qua vai anh, thấy nắng không, hay chỉ thấy người. Đã nghĩ rằng đó là lúc hạnh phúc và bình yên nhất của mình.
Trong một ánh mắt … tạm biệt nhé… Em sẽ vẫn mơ giấc mơ đó, với một nụ cười dịu dàng nhất, mỗi lúc anh cần.