Nhớ

Em gọi nhớ, khi tay chưa kip buông tay.  Em gọi yêu, khi người sắp phải xa người.   Em gọi chờ, khi tàu chưa kịp rời ga. Em gọi tất cả mong manh xa vỡ … trong ánh chạng vạng ngày dần lên.

Mà em bật khóc. Nỗi nhớ quá dày.

Buổi nào gió chao nghiêng chạm tóc, em nhờ gió về qua vuốt khẽ má người. Dịu dàng như hơi ban mai phả nhẹ. Lặng lẽ như giấc mộng trưa hè. Nồng nàn như hương đêm chìm khuất… Mà người, người có nhớ em chăng…

Hoa ngày cũ đã tàn trong mưa đêm một thoáng. Tay em vươn nhẹ. Này bao năm trong cõi đợi chờ. Mênh mang qua. Mong manh sương.

Em khẽ gọi người…

Về đi nhé.

Ta đổi trăm năm một thoáng dại khờ….

Lu mờ nỗi nhớ.

9/1/2012

  It’s just a problem of timing. And this shot he got me at a definitely not bad moment. ;))

Mùa xuân cũng giống như một giấc mơ đẫm sương xanh lá. Và em khó giấu nụ cười khi người xù xì hiện giữa những hàng cây … như màu triền nắng mới lên em khẽ nhấp máy giữ lại khung hình.

Mưa ngắn dài. Lời thoáng phai. Gió thở dài. Ngày vội vã. Nắng hanh hao.  Tình phơi chưa thấm.

Chỉ là chợt muốn nói “Chào buổi sớm” và rằng trà sáng đang chờ.

Ngày đẹp nhé! ;)

Mùa chờ mong

Đầu năm coi được hai bạn bài này thiệt dễ thương. Lúc coi phim không thích lắm vì bản lồng của bạn Thi Thi có xử lý nghe không trong trẻo thế này.  Thiết kế sân khấu gợi nhớ cái hồ sen, rõ đẹp, 2 bạn lại rõ tình tứ ngọt ngào…. tự nhiên lại phái 2 ông bà nào ra múa minh họa đằng sau chả ăn nhập gì với khung cảnh hay nội dung cả. Thật là muốn nhảy ra sau cánh gà bóp cổ biên đạo múa quá mà.

 

Ngày hè tựa cửa ngày thu ngóng người. Năm năm tháng tháng chỉ mùa chờ mong.

Trăng khuyết trăng non non mãi cũng tròn. Người đến người đi đi rồi vẫn lại.

Gặp – không gặp … dù không gặp lại, đời này vốn chẳng cách quên.

Một thoáng một khi chợt tỉnh, nhận ra tim chỉ muốn thấy người.

 

Tay chẳng cầm tay, tuyết tuyết mưa mưa ta vẫn cùng sánh vai kề bước

Mặt chẳng đối mặt, sớm sớm chiều chiều ta vẫn trông ngóng một phương.

 

Nhắn người chỉ nhắn rằng hiên nhà vẫn ấm

Yêu một đời, thương một kiếp

Dù mai tóc có pha sương ta có bạc đầu

Nhắn người chỉ nhắn rằng tay vốn chẳng buông, lòng vốn chẳng rời

Nụ cười người hôm ấy, sự dịu dàng hôm ấy

Mãi mãi là lửa ấm không tàn.

 

Chú thích: 

 1) Như thường lệ : Chỉ là phỏng dịch bừaaa

2) Mình thừa biết mình dịch mấy thứ tươi sáng dở ẹc không chịu nổi.

 

Giáng sinh

3 năm ở Bordeaux thì năm nay là năm đầu tiên ăn Giáng sinh ở Bordeaux (Mà có cơ hội trở thành năm cuối cùng luôn lắm). Định làm một cái Buche Noel mà sau khi chán chê mê mải với các thể loại làm bếp thì không còn đủ thời gian nữa. Những chuyện làm để chuẩn bị Noel:

-         Đi siêu thị, cảm giác y chang như chợ Tết. Vừa đông vui náo nhiệt, vừa đẹp đẽ rực rỡ. Ngay cái quầy cá cũng bọc giấy đủ màu hết sức xinh tươi. Cảm giác ở trong một cái chợ như vây thật là không toét miệng cười suốt không được (Trừ khi túi bị lủng một lỗ). Mình có cái tật là đã đi chợ thì không mua ít được, cho dù trước đó có thề thốt hứa hẹn quyết tâm lòng dặn lòng cách chi đi nữa cuối cùng vẫn cố sống cố chết kéo về một giỏ thật đầy. Hôm nay không ngoại lệ. Định mua tôm, cuối cùng thấy ốc móng tay, lập tức mắt sáng rỡ, liếc qua lại thấy sò – ôi rẻ thế, nướng mỡ hành ngon lắm đây. Vậy nên đừng bao giờ hỏi mình định đi chợ mua món gì. Luôn luôn gấp vài lần dự định ban đầu.

-        Mua hoa. Mình có một thể loại tư tưởng kỳ lạ, là lễ tết không hoa hòe thì cũng như một căn  phòng không có cửa sổ, vốn không đáng để gọi là phòng. Cho nên dù chỉ mua một cành hoa loại rẻ nhất, vẫn là phải mua.

-        Sơn móng tay. Trừ lúc còn nhỏ má sơn cho, còn lại lớn lên tự sơn, gần như chưa bao giờ sơn được một bộ móng tay tươm tất. Vì không đủ kiên nhẫn chờ đến lúc sơn khô. Hôm nay mới sơn được một bàn tay thì chạy ra bắc nồi nước, bắc xong thì thấy nửa bàn đã toi rồi. Số không đỏm dáng được mà. Có lần bảo má hay mẹ sơn cho con đi, mẹ thẳng thắn bảo không, mình mắc tròn mắt dẹt hỏi tại sao. “Tại mẹ sơn xấu lắm” “Sao hồi nhỏ mẹ vẫn sơn cho con mà” “Thì hồi nhỏ con có biết gì đâu, sơn xấu cũng đâu có khiếu nại gì” : )) Thấy chưa, số bị bắt nạt từ nhỏ mà.

-        Thực đơn tối nay gồm sò nướng mỡ hành, ốc luộc, món chính là mì xá xíu và tráng miệng kem. Mình vừa canh lửa xá xíu vừa nghĩ trời ơi trời ơi, vài năm trước thôi nếu đứa nào tả cảnh này mình sẽ cho rằng nó bị hoang tưởng.

-        Muốn coi phim. Mà nhắc phim giáng sinh, trong đầu chỉ hiện ra duy nhất Love actually. Giống như là đã giáng sinh thì chắc chắc phải coi phim đó vậy. Cuối cùng down 1 đống phim khác về, nhưng giờ down xong rồi thì làm biếng quá, chắc để cả tháng sau coi.

-        Bây giờ là hai giờ sáng, sau khi đi ra ngoài uống một chầu bia về, tám chuyện điện thoại xong thì lại muốn ra nướng bánh uống trà. Dã man. Khùng hết sức. : ))

3 ngày trước mình bị mất trộm. Vô tiền khoáng hậu, nói ra không ai tin là thực. Mất sách. Trộm đột nhập vào nhà mà chỉ lấy 2 cuốn sách nặng chịch chuyên ngành nằm trên yên xe đạp. 3 cái xe còn nguyên. Có vẻ như nhiều người đã kêu ca quá đáng về sự suy đồi văn hóa. Rõ ràng trộm ở đây vẫn rất trí thức cơ mà. Mình vì không tin nổi đây là sự thật, đã viết một thông báo dán ngoài cửa. “Tao làm mất 2 cuốn sách, ai giữ vui lòng trả lại. Xin hậu tạ”. Viết xong mà còn cảm thấy bản thân hoang đường. Hay đây chính là sự hoang đường của Giáng sinh? Sáng nay ló đầu ra cửa sổ thấy hàng xóm, rất rạng rỡ chúc giáng sinh vui vẻ. Ông bà cười xong lo lắng hỏi lại “Thông báo đó mày viết đó hả, mày mất ở đâu? Trộm hả? Nó lấy làm gì? Làm sao đây”. Mình cảm giác ổng bả còn sững sờ hơn mình, ông già đứng chôn chân cả mấy phút nhìn lên, mặt hoang mang. Ôi, mình không ngờ hàng xóm mình mỗi năm chỉ cười gật đầu chào vài ba lần mà lại quan tâm mình đến thế. Cảm động quá mà.

Vậy nên, ông già Noel, nếu ông có thực trên đời này. Xin ông, hãy cho con lại 2 cuốn sách. Amen, allah, a di đà.

 

19/12/2011

Ngày xưa bảo bạn, ừ chẳng khó thế đâu, vì chúng ta mới quá hai mươi. Ngày nay nghe bạn , thấy thương cho tuổi hai mươi đã trôi một khoảng quá xa. Bạn bạn ạ, ta ở đây, bạn ở đó, mà nghe như những ngày cũ vọng về, khi ngày chập choạng, nắng phai màu và chỉ có lòng chúng ta rất tối.

Nếu không khuyên bạn bước tới, bạn có giẫm một chân vào ngày hôm nay?

Nếu không khuyên bạn chấp nhận, bạn có thể đương đầu để có tương lai khác?

Nếu tin tổn thương có thể tự liền da, nước mắt có thể tự khô, lòng có thể trở về bình yên qua sóng gió, nên chăng ngày đó khuyên bạn cẩn trọng kiên nhẫn hơn?

Năm ngoái bạn bảo lấy chồng, ngẩn ngơ ừ mới đó đã chồng rồi nhỉ. Vài tháng trước nói chuyện lúc bạn động thai, “xưa mong cho con mình thế này thế nọ, giờ chỉ mong nó được sinh ra lành lặn mạnh khỏe thôi”. Đành cười đùa bạn rằng “Chúng ta giờ thật đã thành người của hai thế hệ khác  nhau rồi nhỉ”. Vài bữa trước mở vali thấy tấm thiệp bạn tặng ngày đi, thiệp nhiều năm vẫn nằm yên ngăn đó, bảo rằng “hãy đi cho thật vui, thật nhẹ, bất cần những gì ở sau sau lưng và ở trước mặt”. “Sometimes it is very lonely. But I know the lonely times teach me the most” “But I know, you have been lonely for a long time, right?”. Of course, right.

Chúng ta cùng một ngày, chọn hai con đường khác nhau. Chúng ta cùng một đích, đã chọn hai cách khác nhau. Ta chọn trôi, bạn chọn neo bến mới. Chúng ta cùng thích tĩnh, lại đều chọn những đường rất động. Thời gian chớp mắt thở dài, bạn bao giờ được bình yên thật sự?

Này là cách chúng ta trưởng thành. Này là cách chúng ta rời khỏi hôm qua. Này là cách chúng ta sống để một ngày ngẩng cao đầu nhìn lại.

Bạn, lần này phải mạnh mẽ hơn nhiều nữa nhé.

Vì bạn mãi mãi là hoa chuông nhỏ mong manh tháng năm , mãi mãi là hồ trong giấu sóng, mãi mãi là đứa năm hai mươi ôm ta cùng khóc… cho những ngày xanh, cho những nông nổi dại khờ.

Sayonara Itsuka

Hôm bữa em Xựa nhờ dịch bài này, mà lại còn là dịch sao cho nghe có chất thơ. Chời ơi, em tưởng tui là xiêu nhưn Gao thiệc chắc. Tui có vò bứt hết tóc cũng chẳng ra. Phải tội nhìn hình chị nữ chính thiệt là cảm xúc quá đi. Tối này sắp ngủ thì lại bịa được câu đầu. Dịch thì ít mà bịa thì nhiều. Thôi kệ là dù sao cũng nổi hứng làm đại cho rồi. Post blog mình em Xựa có ném đá thì cũng có đường sắp xếp rổ mà hứng : ))

Cứ yêu, nhưng hãy nhớ rằng sau yêu là ly biệt

Chỉ có nỗi cô đơn là bạn tuyệt đối trung thành.

Cứ đắm mình trong mưa tình yêu lành lạnh

Nhưng nhớ mang dù chớ để thấm ướt mình run.

Yêu, yêu đến dại khờ cũng đừng quá mong chờ hạnh phúc

Yêu, yêu đến cuồng si cũng cũng chớ mụ mị ngỏ lời.

Vì yêu là cây mùa thay lá

Thoắt đến thoắt qua thả theo cô độc đường tà.

Em gọi yêu …

Yêu tàn theo băng tràn đông cạn.

Ngày kia, ta nói lời từ tạ

Hạnh phúc không vĩnh hằng

Nên muộn sầu cũng trôi qua mùa hạ.

Nay nói tạ từ

Mai chào tương ngộ.

Ngày về với đất …

Người bâng khuâng nhớ lúc được yêu

Hay lại thẫn thờ nhớ mình từng yêu một thuở?

Riêng em

Em nhớ thuở yêu người.

- Tazusue Mitsuko -

Kaze phỏng dịch – Tặng em xựa

Hình minh họa: blog em xựa

Linh tinh

Hôm bữa lôi vé máy bay ra ngồi đếm, mới thấy còn lại có 2 tờ. Hôm nay thì đã xài xong cái vé cuối cùng. Móng tay cũng dài cả tấc rồi, đến lúc phải về nhà cắt thôi. Cái chuyến đi này dài cả tháng, hết ở nhờ, ở trọ lại ở mướn, thiếu điều chỉ còn xin ở đợ nữa thôi. May mà không cần chai mặt đến vậy. :))

Tối nay khách sạn nửa đêm nghe con nít khóc phòng bên, lại nhớ cái chuyện ba mẹ cứ kể mãi ngày này tháng nọ, rằng thì là có con bé năm ba tuổi được bế đi Vũng Tàu, rồi thì cả đêm khóc rã họng đòi về nhà với ngoại. Đến sáng ra thiên hạ ùa nhau đi tắm thì nó mệt quá rồi nằm ngủ o o. Chỉ có ba má nó bị hành muốn mếu thì thôi. Thiệt tình, đầu óc tụi con nít làm bằng chất gì vậy ta!

Tự nhiên nhớ cái lần đầu đi máy bay “một mình”, vô cổng hải quan xong không có điện thoại, lại muốn gọi ra ngoài báo cho ba má biết ổn rồi, thế là đành mượn di động của ông bác gần đó, xin nói nhờ hai câu. Mình vừa nói xong, định cúp thì ổng lấy lại máy, giọng sang sảng “Đừng có lo gì hết, có tui ở đây rồi”. Mình đứng đó thiệt là dở khóc dở cười. Chả lẽ khều ổng nói : “Bác ơi, bác nói vậy không chừng ba má con còn lo hơn” : ))

Mình càng đi càng lười, càng đi thì sức ì càng lớn. Buổi sáng ở Berlin trời mưa mù mịt. Dự định ban đầu là đi metro đến trạm gần đó. Nhưng đi mới 2 trạm tới rồi lại nghĩ bụng, đi ít vậy ko bõ tiếng vé đó nha! Vậy cho nên ngồi thêm chừng 6 trạm nữa, định bụng ló đầu lên đi bộ thêm chút. Ai dè vừa ló lên thấy gió thổi bạt người lạnh cóng, nhìn qua tay phải có quán cà phê, thế là buồn ngủ gặp chiếu manh, nhanh chóng sà vào. Dạo này mình đi với người khác còn ăn đủ bữa, chứ đi một mình thì cứ 2 bữa nhập một cho gọn, mà thường nhất là bữa sáng bữa trưa dồn lại thành bánh ngọt và trà, thế là xong. Hồi xưa có bao giờ nghĩ mình sẽ có lúc “thanh nhã” thế này cơ chứ. Nhiều lúc ở trong quán nước, nghĩ chỉ cần có trà có bánh, có sách, có cửa sổ để thỉnh thoảng nhìn ra ngoài, thì ngồi cả ngày ở đó cũng chẳng sao. Đây là cái loại lười biếng xa xỉ chỉ sinh ra khi đi du lịch một mình, bởi vì bản thân không cần nương ai cả, cứ thích là làm thôi. Ngày ở Annecy cũng vậy. Mưa bay tả tơi. Sau khi lướt thướt dạo đuờng thì lại tìm đến trúng một nơi gọi là thư viện, hết sức tình cờ. Vậy là đốt một tiếng hơn ở đó. Bởi vì cửa sổ  thư viện là mặt tiền kính trong suốt, nhìn thẳng ra hồ và núi. Nghĩ bụng mình mà đi với đứa nào là nãy giờ bị nó chửi mềm xác vì dở hơi rồi. : )) Nhưng mà từ lâu mình đã không còn ý nghĩ là phải đi hết những chỗ đánh dấu trên bản đồ nữa. Vốn chỉ còn muốn tìm thấy ở những thành phố vốn không thuộc về mình một góc bản thân cảm thấy thân thuộc, dễ chịu và đáng yêu nhất. Những điểm không đi hết được, cũng chẳng sao, phải để lại tí gì lần sau đến xem nữa nhỉ. Lúc nào cũng có những “lần sau”, ít ra là mình nghĩ vậy.

Phòng mình hồi trước có treo một bức ảnh ông bạn chụp, là chụp bầu trời qua cửa máy bay lúc rạng sáng. Hình rất đẹp, ông bạn rất tự hào. Mình thì lúc được tặng thiệt ra chỉ lầm bầm “Ngồi máy bay 12 tiếng mà sao còn sung sướng tung tẩy được vậy”.  Bây giờ cũng có thể gọi là đi được vài lượt ngồi gần cửa sổ, lại giống như nó, đua đòi chụp ảnh mây trời. Lúc chiều máy bay cất cánh xám xịt mịt mùng, vậy mà lát sau qua mấy tầng cao thì chân trời sáng rực, cứ giống như bay về phía mặt trời. Tự nhiên nghĩ về những câu chuyện mặt trời, không phải chuyện con trai Helios trái lời cha điều khiển xe ngựa loạn cương dìm thân biển lửa, mà là những thần thoại Bắc Âu cổ xưa, kể rằng mặt trời như chiếc dĩa lớn, mỗi ngày do xe kéo , đến tối thả xuống biển cho rắn cuộn tròn, cá đưa đường để mỗi sớm mai lại trả cho bầu trời rộng rắng. Rốt cuộc, mặt trời không bao giờ mất đi, chỉ là chúng ta có thể thấy nó không, hoặc có đủ sức chờ để thấy lại nó không. Chỉ vậy thôi.

Hôm nay đọc trong truyện chưởng một khái niệm rằng “sống trong thì hiện tại”. Rằng một lúc tĩnh lặng nhất, chúng ta ngồi nhìn dòng sông, sẽ không phải chỉ thấy sông, mà thấy cả chính mình đang nhìn sông nữa. Bản ngã vượt ra ngoài, chính là khi nhận thức được trong suốt rõ ràng nhất. Thật là một khái niệm thú vị. chỉ tiếc là muốn làm được, chắc sẽ phải còn tốn nhiều trà và bánh ngọt lắm đây. Bởi vì đời người không phải mấy khi được yên tĩnh hoàn toàn.

Annecy

Một ngày không nắng sớm

Một chớm phất mưa phùn

Nhận ra mình có hẹn.

Thu ép lá trên cành. Đông hững hờ chạm ngõ. Vàng ơi vàng nhuộm kín đường đi. Áo thấm đẫm vai, tự hỏi mưa tà hay sương sớm.

Cuối đường có cầu. Qua cầu dựa núi. Núi lặng im nhìn. Là sương không phải sương. Là mây không phải mây. Như khói tỏa bốn bề. Tình tình trăm năm đứng đợi, bình bình nước lặng hồ trong. Hỏi người có nhớ, có nhớ ta không. Chẳng biết duyên nào chờ đây một đoạn.

Sáng nay trời mưa lất phất. Sau khi đi vòng vèo ba con đường thì hướng ra hồ, tình cờ lại gặp núi. Mà đứng từ xa thì chỉ thấy loáng thoáng bóng cầu nằm trong một cõi sương. Giữa hai hàng lá vàng soi nước chảy khẽ khàng, lại gặp một cảnh thấp thoáng đâu đó từ những cơn mơ. Tự nhiên nghĩ là cây cầu đó đang đứng chờ mình. Chẳng hiểu vì sao chỉ là mình, nhất định mình. Có lẽ vì sương mù bảng lảng làm cho tất cả bóng người đều trở nên nhạt nhòa, nên mới sinh ra lẩn thẩn rằng chỉ ta và đó. Một cái hẹn không có trong sổ, nhưng cứ giống như là đã được lên từ lâu lắm rồi. Một khắc, thở dài. Nếu khói phủ triền miên, phải chăng người sẽ chìm luôn vào giấc mộng.

Đến hồi bước lên cầu mới mơ hồ nghĩ mình lầm. Có lẽ chính núi mới chờ mình ở đó. Bóng tạc trăm năm, bình yên mãi mãi. Lại nhớ lúc xế tà hôm qua xe chạy qua một dòng sông nhỏ, đã sinh ra ý nghĩ rằng nếu có kiếp sau, không làm người, không làm gió, không làm quái gì cả, chỉ là một dòng sông. Để trăm năm có thể lặng lẽ chạy vòng ôm núi. Trăm năm cũng đã đủ rồi, cho dù sau đó cát bồi lòng lấp, cũng đã là tròn một kiếp nhàn.

Nhân sinh như mộng, không nên quá tham lam.

Copenhagen

Ở Copenhagen được hai ngày rưỡi. Nửa đêm đầu nhớ mưa. Một ngày sau biết bão. Đến hôm nay mới nếm được chút ánh mặt trời. Chưa thấy được gì nhiều ngoài một cái bảo tàng to đùng, hai tiệm bánh ngọt đèn vàng ấm ngon dã man và ba bốn lượt liêu xiêu vì gió. Dù sao cuối cùng cũng được đi thăm nàng tiên cá rồi, mặc dù mới chỉ thấy được cái bóng lưng nàng nhỏ xíu giữa triền đê mênh mông cô độc thế này:

 

Thời gian một ngày ở Bắc Âu này thật ngắn. Nắng chẳng tày gang. Chập choạng sớm lúc 9g sáng và nhá nhem vào 3g chiều. 1g30 ra khỏi “nhà”, 2g leo lên được thuyền, đến 3g khi vừa đi giáp một vòng sông thì có cảm giác mình đã ở trên đây mấy đời rồi chứ không phải một tiếng ngắn ngủi. Chỉ sáu mươi phút đủ để mặt trời đi nửa vòng từ chính ngọ xuống trời Tây. Tự nhiên hãi hùng muốn về nhà bật sưởi nấu cơm tối. Bỗng nhớ ra mấy ngày trước ở Paris, mở mắt dậy lúc 8g sáng, ở tầng 7, nhìn thẳng ra cửa sổ thấy ráng trời mới vừa độ ửng hồng, lại ngẩn ngơ sao mình dậy trễ vậy còn được ưu đãi thế này.

 

Chụp tấm hình này là vì khi đó thuyền vừa đi qua, ngoảnh đầu lại thấy giữa ánh chiều, có hai người dẫn xe trên cầu. Tự nhiên muốn biết họ đang nói chuyện gì! Cứ như thể mình chính là một phần trong câu chuyện đó. Nón trùm kín đầu, gió thổi qua phủ dải lông hai bên lòa xòa che kín mặt, yên lặng nhìn sông. Nếu viết tiểu thuyết thì không biết tổ hợp hình ảnh này nên dùng làm đoạn mở đầu hay kết thúc đây.

Mình đúng là càng viết càng nhảm đó mà :))

Kaze Hikaru

“Mưa u uất, tú cầu phai phai lòng,
 Che người, che ta, che cả tình yêu này”

Nếu biết tình là thật, xin giữ lại cho riêng mình.

Muốn người biết, cũng muốn người không biết. Ngày tháng không là mộng… bình bình an an đường dài anh đào bay bay cùng bước,

Một hẹn không thể lỡ. Hai thề không thể sai. Ba yêu không thể lìa. Bốn cười không thể hối. Năm nắm sẽ chẳng buông.

Chờ đợi có gì hay. Ta cùng sống, cũng sẽ cùng chết. Đã biết không thể xa, sao còn gắng chia lìa. Đã biết đời này quyết ý vì người , cần gì biết tình có đáp được không.

Ta quên mùa lá rụng. Ta quên ngày nắng rơi. Ta quên chiều gió lộng. Chỉ nhớ bước chân người.

Ngưỡng vọng là yêu. Quyến luyến cũng là yêu.

Trời sinh nữ nhi thường tình, cho kẻ anh hùng ngu ngơ vô lối.

 Ngày tĩnh lặng, thấy cỏ lay , biết gió khe khẽ về.