Hôm bữa lôi vé máy bay ra ngồi đếm, mới thấy còn lại có 2 tờ. Hôm nay thì đã xài xong cái vé cuối cùng. Móng tay cũng dài cả tấc rồi, đến lúc phải về nhà cắt thôi. Cái chuyến đi này dài cả tháng, hết ở nhờ, ở trọ lại ở mướn, thiếu điều chỉ còn xin ở đợ nữa thôi. May mà không cần chai mặt đến vậy. :))
Tối nay khách sạn nửa đêm nghe con nít khóc phòng bên, lại nhớ cái chuyện ba mẹ cứ kể mãi ngày này tháng nọ, rằng thì là có con bé năm ba tuổi được bế đi Vũng Tàu, rồi thì cả đêm khóc rã họng đòi về nhà với ngoại. Đến sáng ra thiên hạ ùa nhau đi tắm thì nó mệt quá rồi nằm ngủ o o. Chỉ có ba má nó bị hành muốn mếu thì thôi. Thiệt tình, đầu óc tụi con nít làm bằng chất gì vậy ta!
Tự nhiên nhớ cái lần đầu đi máy bay “một mình”, vô cổng hải quan xong không có điện thoại, lại muốn gọi ra ngoài báo cho ba má biết ổn rồi, thế là đành mượn di động của ông bác gần đó, xin nói nhờ hai câu. Mình vừa nói xong, định cúp thì ổng lấy lại máy, giọng sang sảng “Đừng có lo gì hết, có tui ở đây rồi”. Mình đứng đó thiệt là dở khóc dở cười. Chả lẽ khều ổng nói : “Bác ơi, bác nói vậy không chừng ba má con còn lo hơn” : ))
Mình càng đi càng lười, càng đi thì sức ì càng lớn. Buổi sáng ở Berlin trời mưa mù mịt. Dự định ban đầu là đi metro đến trạm gần đó. Nhưng đi mới 2 trạm tới rồi lại nghĩ bụng, đi ít vậy ko bõ tiếng vé đó nha! Vậy cho nên ngồi thêm chừng 6 trạm nữa, định bụng ló đầu lên đi bộ thêm chút. Ai dè vừa ló lên thấy gió thổi bạt người lạnh cóng, nhìn qua tay phải có quán cà phê, thế là buồn ngủ gặp chiếu manh, nhanh chóng sà vào. Dạo này mình đi với người khác còn ăn đủ bữa, chứ đi một mình thì cứ 2 bữa nhập một cho gọn, mà thường nhất là bữa sáng bữa trưa dồn lại thành bánh ngọt và trà, thế là xong. Hồi xưa có bao giờ nghĩ mình sẽ có lúc “thanh nhã” thế này cơ chứ. Nhiều lúc ở trong quán nước, nghĩ chỉ cần có trà có bánh, có sách, có cửa sổ để thỉnh thoảng nhìn ra ngoài, thì ngồi cả ngày ở đó cũng chẳng sao. Đây là cái loại lười biếng xa xỉ chỉ sinh ra khi đi du lịch một mình, bởi vì bản thân không cần nương ai cả, cứ thích là làm thôi. Ngày ở Annecy cũng vậy. Mưa bay tả tơi. Sau khi lướt thướt dạo đuờng thì lại tìm đến trúng một nơi gọi là thư viện, hết sức tình cờ. Vậy là đốt một tiếng hơn ở đó. Bởi vì cửa sổ thư viện là mặt tiền kính trong suốt, nhìn thẳng ra hồ và núi. Nghĩ bụng mình mà đi với đứa nào là nãy giờ bị nó chửi mềm xác vì dở hơi rồi. : )) Nhưng mà từ lâu mình đã không còn ý nghĩ là phải đi hết những chỗ đánh dấu trên bản đồ nữa. Vốn chỉ còn muốn tìm thấy ở những thành phố vốn không thuộc về mình một góc bản thân cảm thấy thân thuộc, dễ chịu và đáng yêu nhất. Những điểm không đi hết được, cũng chẳng sao, phải để lại tí gì lần sau đến xem nữa nhỉ. Lúc nào cũng có những “lần sau”, ít ra là mình nghĩ vậy.
Phòng mình hồi trước có treo một bức ảnh ông bạn chụp, là chụp bầu trời qua cửa máy bay lúc rạng sáng. Hình rất đẹp, ông bạn rất tự hào. Mình thì lúc được tặng thiệt ra chỉ lầm bầm “Ngồi máy bay 12 tiếng mà sao còn sung sướng tung tẩy được vậy”. Bây giờ cũng có thể gọi là đi được vài lượt ngồi gần cửa sổ, lại giống như nó, đua đòi chụp ảnh mây trời. Lúc chiều máy bay cất cánh xám xịt mịt mùng, vậy mà lát sau qua mấy tầng cao thì chân trời sáng rực, cứ giống như bay về phía mặt trời. Tự nhiên nghĩ về những câu chuyện mặt trời, không phải chuyện con trai Helios trái lời cha điều khiển xe ngựa loạn cương dìm thân biển lửa, mà là những thần thoại Bắc Âu cổ xưa, kể rằng mặt trời như chiếc dĩa lớn, mỗi ngày do xe kéo , đến tối thả xuống biển cho rắn cuộn tròn, cá đưa đường để mỗi sớm mai lại trả cho bầu trời rộng rắng. Rốt cuộc, mặt trời không bao giờ mất đi, chỉ là chúng ta có thể thấy nó không, hoặc có đủ sức chờ để thấy lại nó không. Chỉ vậy thôi.
Hôm nay đọc trong truyện chưởng một khái niệm rằng “sống trong thì hiện tại”. Rằng một lúc tĩnh lặng nhất, chúng ta ngồi nhìn dòng sông, sẽ không phải chỉ thấy sông, mà thấy cả chính mình đang nhìn sông nữa. Bản ngã vượt ra ngoài, chính là khi nhận thức được trong suốt rõ ràng nhất. Thật là một khái niệm thú vị. chỉ tiếc là muốn làm được, chắc sẽ phải còn tốn nhiều trà và bánh ngọt lắm đây. Bởi vì đời người không phải mấy khi được yên tĩnh hoàn toàn.
