
Thỉnh thoảng dạo này tôi không có cảm giác muốn đi ngủ. Tỷ như rất mệt, mắt díu lại cả rồi, nhưng vẫn muốn nghe một cái gì đó, xem một cái gì đó, để đèn sáng trưng rồi ngủ thiếp trên ghế lúc nào không hay… Và đôi lúc trong những giờ đó, chợt muốn xem lại Tada, Kimi wo aishiteru.
Tôi đã muốn viết về phim này rất nhiều lần, nhưng mỗi lần bắt đầu lại không biết phải làm thế nào. Viết gì đây? Rằng cũng giống như Koizora, tôi thích Tada không phải vì thấy nó thật hay, mà vì những cảm giác mơ hồ nó mang lại? Thuần tuý là một sự vấn vương kỳ lạ khó thể kể tên… Cho đến một ngày tôi coi lại nó trong một trạng thái lơ mơ buồn ngủ, và rồi mơ hồ không biết mình có lạc chân vào chốn đó không… Nơi khu rừng xanh ngả bóng yên bình, nơi hồ nước trong veo như thể soi thấu tận đáy lòng… Tôi dường như thấy mình có thể chạm được đến khuôn mặt ngộ nghĩa đáng yêu của Shizuru, và đứng kế bên Makoto ngố tàu trong một ngày nắng ấm. Một khu rừng rộng chỉ có hai người, với ánh sương mai phảng trong từng hơi thở và mỗi nhánh cỏ xanh như nhoà vào làn khói ẩn vô hình. Chập choạng mà tươi mới, mơ hồ mà rõ nét, như tình yêu bảng lảng giấu mình trong màn sương trắng, để mọi thứ ở đó đều giữ mãi vẻ trong sáng và ngây thơ như một thuở ban đầu. Thứ tình yêu tận cùng trong mà tận cùng thực, đọng lại ở một nơi khiến ta tin rằng mỗi cái chạm nhẹ của mình có thể về đến tim người, hay những nụ cười chân phương có thể đem lại cảm giác lâng lâng ấm áp dịu dàng. Và nụ hôn đầu có thể khiến người ta nhận ra rằng “không chỉ một chút thôi đâu, em là cả thế giới của anh” .
Có lẽ trong những ngày ấy, tôi đã thấy mình mặc một chiếc áo xanh váy trắng, vì sao lại phải màu đó thì không rõ lắm, mơ hồ bước theo chân họ đi vào khu rừng thần thánh, cổ khoác một chiếc máy ảnh và cũng đang cố gắng chụp lại những khoảnh khắc đẹp nhất của mình. Có lẽ mái tóc ngắn, cặp kính ngố và chiếc áo thùng thình choàng trên thân hình bé nhỏ của Shizuru thấp thoáng trong khu rừng xanh làm tôi chẳng thể nào quên. Hay nụ cười bối rối và cái nhìn ngơ ngác của Makoto giữ tôi lại trong những giấc mơ để theo anh đi vòng quanh khu rừng ấy? Hay vì tôi đã thấy mình ôm gối ngồi bên hồ nước trong veo bên kia, mải nhìn họ treo những chiếc bánh bích quy lên cây gọi chim về? Mà tôi, có lẽ cũng đã thành một trong những con chim ấy rồi! Tôi gọi nắng đến qua những cơn mưa đầu mùa, mà bình thản ngồi lại trong những mùa xanh êm ả.
Rồi tôi thấy Shizuru của tôi viết trên tường câu nói cuối cùng ấy: “Đó là nụ hôn duy nhất, tình yêu duy nhất em từng biết”. Và tôi khóc khi nhìn những bức hình trên tường. Makoto ngủ, Makoto làm việc, Makoto ngáp, Makoto nhìn quanh quất vô chừng, lưng của Makoto,… vì trong ánh mắt của em, mãi mãi chỉ có một người, đúng không? Sinh ra, để yêu một người, với tất cả tình yêu mình có.
Được rồi, ngủ ngoan nhé, người yêu dấu!
“Dưới vòm trời xanh một đêm
Em thoáng thấy bóng lưng tình yêu của mình
Gương mặt ấy của anh, đôi khi trong những lần say ngủ
Là dáng hình tình yêu em mà tìm thấy
Từng phút giây trong đời … em đều muốn nhấn máy chụp
Để không phải lãng quên bất cứ khoảnh khắc nào
Trong tim em chỉ toàn những kỷ niệm ngọt đắng.
Chỉ là, em yêu anh, vậy thôi
Chỉ là, em yêu anh, vậy thôi
Và chỉ cần như thế, cũng đã đủ rồi.
Nụ hôn đó trao dưới mưa,
là sợi tơ gắn kết chúng ta lại.
Những cảm xúc dù không thể kéo dài vĩnh viễn
Thì em vẫn muốn nói rằng
Ngày em bừng sáng từ khi có anh.
Chỉ là, em yêu anh, vậy thôi
Chỉ là, em yêu anh, vậy thôi
Và chỉ cần như thế, cũng đã đủ rồi.
Căn phòng nho nhỏ…
Chúng ta cùng cười – đó chính là bức ảnh tình yêu”
Chưa bao giờ nghe Renai Shashin thấy hay đến thế …